Năm 1996, lần đầu tiên ngư�?i Hà Nội được biết đến một Bảo Chấn - ngư�?i viết ca khúc của Sài Gòn trong chương trình nhạc hội năm 96. Chương trình này giới thiệu một số nhạc sĩ mới xuất hiện trong khoảng thập niên 90, được coi là nhạc sĩ trẻ nhưng năm nay Bảo Chấn đã sáu mươi ba, kém Dương Thụ hai tuổi. Những ca khúc lạ tai so với n�?n âm nhạc chính thống Bắc Kỳ của anh thoạt đầu bị chê là nghe có vẻ "Hải ngoại". Nhưng khi sự thực là các ca sĩ hải ngoại đã thu băng đĩa những ca khúc đó thì nhạc Việt trong hay ngoài nước vẫn là nhạc Việt.
Bảo Chấn có một sự nghiệp "âm nhạc trong nhà". Hầu hết các băng đĩa nhạc ấn hành tại Sài Gòn th�?i kỳ sau giải phóng đ�?u do anh em Bảo Chấn - Bảo Phúc hòa âm. Lần đầu tiên tôi tiếp xúc với hệ thống "âm nhạc trong nhà" của ông là đĩa nhựa 75 của Dihavina "Tiếng hát Thanh Hoa" năm 1985. Anh hòa âm cho bài Tình yêu bên dòng sông Quan h�? của cố nhạc sĩ Phan Lạc Hoa. Rất thán phục, lúc ấy tôi chỉ ngạc nhiên là tại sao cái ông Bảo Chấn này duyên ngầm thế mà không sáng tác ca khúc.
Từ năm 98, Bảo Chấn và Dương Thụ đã liên tục cùng được bình ch�?n là những nhạc sĩ có nhi�?u ca khúc được yêu thtch nhất trong năm những: "Tình thôi xót xa", "Một ngày mùa đông", "Nỗi nhớ dịu êm, "Bên em là biển rộng", "Giấc mơ tuyệt v�?i", "Hoa c�? mùa xuân" hay là "Dư�?ng như"...v..v của Bảo Chấn đ�?u mách bảo cho tôi thấy con đư�?ng đi đến cái đẹp theo dấu ấn của sự hài hòa. Các ca khúc của anh không rư�?m rà v�? khúc thức cũng không hay chuyển điệu đột ngột, sự bình ổn trong lối tiến hành giai điệu đem lại cho các ca khúc một sự êm dịu, lãng mạn có những lúc rất du dương, bay bổng. Riêng "V�? với anh" và "Dư�?ng như" thì tôi đánh giá là vượt trội hơn v�? tư đuy và sớm được một hình thức thể hiện khá nhuần nhuyễn, tinh tế hơi... tiểu tư sản ti�?n chiến (đi�?u này chỉ là cảm nhận cá nhân). Cũng có ý kiến cho rằng ca khúc của Bảo Chấn "sến". Tôi không đồng tình và cũng không cho rằng đó là ý kiến không th�?a đáng. Quan niệm v�? "sến" vốn không dùng để qui kết. Lâu nay "Sến" tính từ đã bị lạm dụng thay cho "Sến" danh từ. Có thể thấy trong âm nhạc của cả Dương Thụ lẫn Bảo Chấn một sự phục sinh của những cái bảng lảng mơ mộng th�?i bình bắt lại một mạch không qua chiến tranh; hay cái trong sáng hồn nhiên cũng lại không bom đạn thuốc súng, không vương dấu ấn của cái chết hay sự mất mát, không có ám khí, không có sự hô hào lên hay tuyên thệ, minh h�?a. Cái duy nhất mà các anh minh h�?a là cái tôi, cái tình và cái đẹp.
Theo: dactrung.net
|