Vũ �?ức Sao Biển - ngư�?i lữ hành đam mê tình yêu
Âm nhạc là thú chơi, quà tặng của cuộc sống dành cho con ngư�?i. Tình khúc của tôi không ồn ào, sôi động, nó là bức thông điệp của một ngư�?i gửi đến đám đông những suy tưởng v�? cuộc sống, tình yêu và sự xa biệt", nhạc sĩ của "�?iệu buồn phương Nam" và "Thu, hát cho ngư�?i" tâm sự.
- Vì sao ông lấy bút danh là Vũ �?ức Sao Biển?
- Cha tôi có lẽ đã dựa vào câu hát Có một vì sao long lanh lẻ loi trên biển vắng... mà lấy bút danh Sao Biển đặt cho tôi.
- "Thu, hát cho ngư�?i" của ông đã gây xúc động cho ngư�?i nghe bởi sự biệt ly, cô đơn và lẻ loi trong ch�? đợi, ông viết bài này trong hoàn cảnh nào?
- Tôi viết năm 1968, khi 20 tuổi, với một tình yêu trong sáng và những cảm xúc yêu thương rất thuần khiết. Nhưng rồi cũng chỉ là một tình yêu đơn phương, vô v�?ng và chia xa...
- Ông nghĩ sao khi có ý kiến cho rằng, tất cả các bài hát của ông đ�?u mang tâm trạng buồn?
- Quả thật tôi viết không có bài nào vui. Cả trăm ca khúc là cả trăm nỗi buồn, mỗi bài một vẻ. Có khi tôi cũng thử viết một vài ca khúc sôi động, nhưng rồi cảm thấy gượng ép quá, không viết nữa. Bây gi�? nghiệm lại, tôi chỉ có thể viết theo những lắng đ�?ng từ trong tim dẫn dắt và bật ra thành l�?i ca, nốt nhạc, thế thôi.
- Ngoài sáng tác, ông còn viết báo. Hai việc đó, một đòi h�?i sự tỉnh táo, khách quan, một cần sự bay bổng, lãng mạn. Tại sao chúng dung hòa được trong ông?
- Viết báo và sáng tác có phương tiện, cách thức thể hiện khác nhau nhưng đích đến vẫn là một: lòng yêu thương con ngư�?i, nên cũng không có gì mâu thuẫn cả. �?i làm báo, tiếp xúc với những số phận con ngư�?i, lòng tôi lúc nào cũng tràn ngập cảm xúc khó tả. �?êm v�?, nằm nghĩ lại, nhi�?u khi trăn trở ấy lại tạo mạch cảm hứng cho tôi viết ca khúc.
- Làm báo phải đối diện với những vấn đ�? gai góc trong xã hội. �?i�?u đó có làm chai sạn tâm hồn của một nghệ sĩ như ông?
- Tôi rất sợ đi�?u đó. Trước đây, tôi làm ở báo Công an, gần như tuần nào cũng phải đi xem một ca giải phẫu pháp y. Nhìn những con ngư�?i nằm đó, tôi đau xót tưởng chừng không chịu nổi nhưng rồi cũng dần quen. �?ó mới là đi�?u nguy hiểm. Tôi rất sợ tâm hồn mình bị chai sạn. Nhưng có lẽ, may mắn là tôi vẫn còn được sự mẫn cảm của chính mình. Vẫn còn nhi�?u đi�?u khiến tôi rớt nước mắt, đau xót, phẫn uất hoặc ngậm ngùi...
- �?i�?u ông luôn tìm kiếm để vươn tới trong suốt cả cuộc đ�?i mình là gì?
- Tình yêu. �?ó là thứ quý giá nhất trong cuộc sống. Chính tình yêu thương con ngư�?i đã chắp cánh cho tâm hồn và cả nghị lực sống của tôi, cho tôi cảm xúc thăng hoa trong sáng tác... và tôi là ngư�?i lữ hành đam mê tình yêu...
Theo: Sinh Viên
|