LỜI RU �?ẤT BẮC
Nhạc và l�?i: Minh Châu
Ca sĩ: Trang Nhung - Quốc �?ại
À … �?i … à… ơi. �?i trên đất Bắc quê mình.
Tiếng ru mẹ hát nặng tình nước non.
Ngày xưa chăn dắt trăm con.
Ngày nay khôn lớn vuông tròn hiển vinh.
Tiếng mẹ ru chứa chan thắm tình nước non, ngấm trong máu từng ngư�?i con, lai láng qua bốn ngàn năm tròn.
Từ Âu Lạc Hùng Vương, thăng trầm mệnh nước ngàn thương, ruổi dong Lý Lê Trần đã vạch đư�?ng.
Từ Nam Quan mây bay đến Hoàng Liên Sơn, núi non kéo v�? Tam �?ảo, những ngón tay xòe như rẽ quạt.
Ngàn năm đ�? phù sa, sông Hồng như máu trổ hoa. Hồn thiêng đất Thăng Long thắm l�?i ca.
Sông núi là đây, cánh tay êm ái trùng vây kết giao mối duyên sông hồ: �?à Giang, sông �?uống sông Lô. Cúc Phương, Sa Pa đất nuôi xanh rừng. Hạ Long nhấp nhô thân rồng, biển tr�?i một cõi mênh mông.
Danh tiếng ngàn năm, dáng uy nghiêm Hà Nội ơi, tích xưa Hoàn Kiếm, Tháp Rùa, Hồ Tây dâng nước đầy vơi. Bắc Ninh ươm duyên thắm câu quan h�?. Hồn xưa Nguyễn Du thương Ki�?u, càng yêu đất Bắc thêm nhi�?u.
Dốc núi chập chùng Lạng Sơn qua vùng Tây Bắc. Xanh thắm núi rừng vẳng nghe véo von khèn ai. Mây trắng lưng tr�?i �?iện Biên hoa rừng khoe sắc. Nương lúa trong chi�?u Thượng du trắng sương đồi non.
Thả hồn ta tung bay với cành cò, băng núi, băng rừng, băng đồng lúa chín đến tận biển �?ông. Cầu Long Biên đón chân ta đứng trên sông Hồng, dõi v�? thượng lưu thiên thu đẫm trong lòng sông. Từ ngàn xưa Cha lưu trấn xa xôi, nhớ mắt Mẹ hi�?n núi V�?ng Phu vẫn đứng ch�? ngày vui. Hồn quê như đã nuôi trong áo nâu hương đồng, thấm vào thịt da, trăm năm, lớn theo biển sông.
Bóng chi�?u rơi, khói vương mái nhà buông lơi, lửng lơ giữa tr�?i ngàn khơi, thương đất quê cha l�?i ru h�?n. Thẳm sâu hồn ti�?n nhân, nuôi cội nguồn, dưỡng lòng nhân, đư�?ng mây bước thăng thiên những bàn chân.
|