Đồng chí Z
Bạn Minh Hương và Thuỷ Nguyên có ý kiến ngược hẳn với bạn Minh Hằng và bác ...Đến bài viết
thuy duong
nhac hay nhay cung dep verry good
Đến bài viết
thanhson
bài hát rất hay, ai nghe cũng nao nao một cảm nghĩ nhớ thương xa vời man mác một ...Đến bài viết
Thuy nguyen
Tôi ủng hộ ý kiến của bạn Minh Hương. Tài năng của nhạc sĩ Lê Minh Sơn và ...Đến bài viết
Minh Hằng
1. Nhiệm vụ của cơ quan chức năng mà cụ thể là các nhà quản lí âm nhạc ...Đến bài viết
Viettq
Thưa bác Nguyễn Bá Tấu, có thể bác hiểu sai ý tôi. Tôi chỉ không cho rằng ...Đến bài viết
Nguyễn Hoà
Viết sai ngữ pháp tiếng Việt rồi, NLH ơi.
Dòng chữ dưới đây này chưa phải ...Đến bài viết
Minh Hằng
Anh A có trình độ trên đại học chính qui. Anh B trình độ đại học tại chức, ...Đến bài viết
Nguyễn Thị Khuyên
Bài hát rất tuyệt. Hoài niệm, thúc giục, khắc khoải, giai điệu nhanh nhưng ...Đến bài viết
Minh Hải
Tôi nghĩ không nhất thiết làm tất cả những cái như ông này gợi ý,nhưng cũng ...Đến bài viết
BÀI HÁT CỦA KẺ LANG THANG
Michael Bosworth
Liên ca khúc “Bài hát của kẻ lang thang” được công diễn lần đầu tiên tại Việt Nam trong Chương trình hòa nhạc kỷ niệm 100 năm ngày mất của nhà soạn nhạc thiên tài người Áo Gustav Mahler của Dàn nhạc Giao hưởng Việt Nam tổ chức tại Nhà Hát Lớn Hà Nội vào các ngày 3 & 4 tháng 3 năm 2011.

Cuối năm 1884, chàng trai 24 tuổi Gustav Mahler không được hài lòng cả trong công việc và trong tình yêu. Công việc chỉ huy ở sân khấu nhạc kịch và các sân khấu âm nhạc khác ở Kassel đều mang lại cho Mahler những sự khó chịu và không toại nguyện, mối quan hệ tình cảm lãng mạn của ông với ca sĩ Johanna Richter cũng không hứa hẹn triển vọng gì. Mặc dù ta không biết chính xác hoàn cảnh lúc đó, nhưng Mahler rõ ràng là không sẵn sàng cam kết một mối quan hệ mà vừa giữ ông ở Kassel vừa cản trở quá trình xây dựng sự nghiệp chỉ huy của ông vừa mới được bắt đầu.
Đến cuối tháng 12 năm 1884 ông viết một số bài thơ cho Johanna (có lẽ cô chưa bao giờ biết đến chúng). Bốn trong số những bài thơ ngay sau đó đã được phổ nhạc cho giọng đơn ca và piano và những ca khúc đó được hoàn thành vào năm 1885. Ít nhất là một tác phẩm trong số đó đã được trình diễn ở Prague năm 1886.
Nhiều năm sau đó Mahler quyết định viết phần nhạc đệm cho cả bốn bài hát với phần đệm của dàn nhạc lớn. Có lẽ mãi đến sau năm 1892 những bản phối âm đó mới được viết xong, sau đó tác phẩm được trình diễn ra mắt dưới sự chỉ huy của Mahler tại Berlin vào ngày 16 tháng 3 năm 1896. Việc phổ nhạc cho các ca khúc với phần đệm của dàn nhạc lớn vẫn còn là điều rất khác thường tại thời điểm đó và chùm ca khúc đó đã đưa Mahler trở thành người tiên phong của thể loại âm nhạc này.
Âm nhạc trong Lieder eines fahrenden Gesellen cho thấy nhiều chất liệu âm nhạc ở đây được sử dụng để xây dựng các chủ đề chính của bản Giao hưởng số 1 sau này (1887-1888). Cần lưu ý rằng chủ đề chính của ca khúc thứ 2 cũng chính là chủ đề chính của chương nhạc đầu tiên của bản giao hưởng, và phần kết của ca khúc cuối cùng được xuất hiện như một khoảng lắng đọng mơ màng trong chương nhạc thứ ba của bản giao hưởng (một số chất liệu âm nhạc lấy từ ca khúc cuối cùng thực ra được lấy từ đoạn cantata kỳ diệu mà Mahler viết trước đó với nhan đề Das klagende Lied). Mahler có lẽ đã rất muốn thực hiện ngay Bản giao hưởng số 1 dựa trên những chủ đề này, nhưng vài năm sau đó ông đã quyết định phối âm cho Lieder eines fahrenden Gesellen trước.
Những ca khúc đơn giản nhưng có tính định hướng cho người nghe được viết bằng những kinh nghiệm tinh túy của Mahler về âm nhạc và triết học thế giới âm nhạc. Phần lời các ca khúc do chính Mahler viết, mặc dù người ta cũng thấy rằng lời của ca khúc đầu tiên rất giống một bài thơ dân gian cổ của Đức.
Lời bài hát (dịch: Thái Bá Tân):
I. Khi người yêu tôi lấy chồng.
Ngày người yêu lấy chồng, than ôi,
Một ngày vui vẻ,
Lại là ngày tang tóc của tôi,
Một ngày buồn tẻ.
Tôi lặng im đi vào phòng mình,
Tối tăm, bé nhỏ,
Lặng lẽ khóc mối tình của tôi
Gian truân, đau khổ.
Đừng vội héo, hỡi bông hoa xanh.
Con chim chiêm chiếp
Hót líu lo trên cây thạch nam...
Ôi đời thật đẹp.
Xuân đã hết, đừng hót chim ơi –
Xin hoa đừng nở.
Đêm tôi mơ những giấc mơ buồn
Tình yêu trắc trở.
II. : Sáng nay tôi đi giữa đồng
Sáng nay tôi bước giữa cánh đồng
Những giọt sưong treo trên lá cỏ.
Con chim sẻ lên tiếng nói cùng tôi:
“Ê, xin chào. Anh đấy ư, anh bạn?
Thế giới này đang tốt hơn, đúng không?
Chip chip! Tốt và đẹp!
Cuộc đời này làm tôi vui, thật vui!”
Những bông hoa xanh trên đồng
Tươi vui, hớn hở
Chìa cho tôi những chiếc chuông màu xanh
Cùng bài hát ding, ding buổi sáng:
“Thế giới này đang tốt hơn, đúng không?
Ding, ding! Tốt và đẹp!
Cuộc đời này làm tôi vui, thật vui!”
Rồi giữa nắng chan hòa,
Cả thế giới bỗng bừng lên rực sáng.
Vạn vật chìm trong màu sắc và âm thanh..
Cả chim, cả hoa, cả lớn, cả bé,
Cùng đồng thanh reo vang: “Xin chào!
Thế giới này đang tốt hơn, đúng không?
Tốt và đẹp, đúng không, anh bạn?”
Nghĩ là tôi cũng mừng vui, hạnh phúc?
Không, không, thiếu tình yêu
Tôi không bao giờ hạnh phúc!
III. Tôi có con dao sắc
Một con dao nóng bỏng,
Con dao trong ngực tôi.
Cắt thật sâu, thật sắc
Mọi niềm vui cuộc đời.
Như con quỉ độc ác,
Chẳng bao giờ chịu im,
Nó làm tôi đau khổ
Suốt cả ngày lẫn đêm.
Cả khi tôi đang ngủ
Hay nhìn lên bầu trời,
Đôi mắt xanh tôi thấy
Đôi mắt đẹp sáng ngời.
Cả khi tôi dạo bước
Giữa cánh đồng lúa vàng,
Như dải lụa trong gió,
Tôi thấy mái tóc nàng.
Mỗi lần mơ, tỉnh dậy,
Còn nghe tiếng nàng cười,
Tôi những mong vĩnh viễn,
Được từ giã cuộc đời.
IV. Đôi mắt xanh người yêu của tôi
Đôi mắt xanh người yêu tuyệt đẹp
Đưa tôi đi đó đây.
Giờ là lúc lên đường đi tiếp
Xa nơi diệu kỳ này.
Sao đôi mắt nhìn tôi như vậy?
Tôi đã thừa khổ đau.
Giờ tôi đi trong đêm yên tĩnh,
Tán cây đen trên đầu.
Tôi bước đi, không người tiễn biệt,
Ngoài nỗi nhớ người thương.
Có cây đoan xum xuê, tươi tốt
Cô đơn bên vệ đường.
Tôi nằm xuống, tán cây che rộng,
Lần đầu ngủ thảnh thơi,
Mặc hoa đoan, thi nhau lặng lẽ
Lên người tôi cứ rơi.
Tôi không biết đời hư hay thật.
Tất cả trôi mờ mờ.
Tất, tất cả - tình yêu, nỗi khổ,
Thế giới và giấc mơ...
Trích đoạn từ Lieder eines fahrenden Gesellen: