Đồng chí Z
Bạn Minh Hương và Thuỷ Nguyên có ý kiến ngược hẳn với bạn Minh Hằng và bác ...Đến bài viết
thuy duong
nhac hay nhay cung dep verry good
Đến bài viết
thanhson
bài hát rất hay, ai nghe cũng nao nao một cảm nghĩ nhớ thương xa vời man mác một ...Đến bài viết
Thuy nguyen
Tôi ủng hộ ý kiến của bạn Minh Hương. Tài năng của nhạc sĩ Lê Minh Sơn và ...Đến bài viết
Minh Hằng
1. Nhiệm vụ của cơ quan chức năng mà cụ thể là các nhà quản lí âm nhạc ...Đến bài viết
Viettq
Thưa bác Nguyễn Bá Tấu, có thể bác hiểu sai ý tôi. Tôi chỉ không cho rằng ...Đến bài viết
Nguyễn Hoà
Viết sai ngữ pháp tiếng Việt rồi, NLH ơi.
Dòng chữ dưới đây này chưa phải ...Đến bài viết
Minh Hằng
Anh A có trình độ trên đại học chính qui. Anh B trình độ đại học tại chức, ...Đến bài viết
Nguyễn Thị Khuyên
Bài hát rất tuyệt. Hoài niệm, thúc giục, khắc khoải, giai điệu nhanh nhưng ...Đến bài viết
Minh Hải
Tôi nghĩ không nhất thiết làm tất cả những cái như ông này gợi ý,nhưng cũng ...Đến bài viết
VẪN VẸN NGUYÊN MỘT TÌNH YÊU VỚI ÂM NHẠC NƯỚC NHÀ
Cát Vận

Không phải ngẫu nhiên mà giới nhạc gọi nhạc sĩ Nguyễn Xuân Khoát là cánh chim đầu đàn, là NGƯỜI ANH CẢ của Tân nhạc Việt Nam, làng nhạc VN và cũng không phải ngẫu nhiên mà Lễ kỷ niệm 100 năm sinh của ANH CẢ KHOÁT - vị Chủ tịch đầu tiên của Hội Nhạc sĩ VN được tổ chức trọng thể và cảm động tại trụ sở Hội NSVN lại mở đầu phần biểu diễn bằng tiết mục ca trù “Chơi Hồ Tây”, thơ của Nguyễn Khuyễn do nhóm ca trù Thái Hà gồm 3 thế hệ - ông, con và cháu thể hiện. Tấm lòng và tâm huyết của người nhạc sĩ cả đời hướng về âm nhạc dân tộc đã lại một lần nữa bừng lên trong một buổi sáng mùa đông giá lạnh, khi các đồng nghiệp của ông, bạn diễn của ông, người thân của ông ngồi trong khán phòng nhỏ kể lại những kỷ niệm về ông ngay tại nơi ông sống và ra đi cách đây gần 20 năm.

Nhạc sĩ Đỗ Hồng Quân - Chủ tịch Hội Nhạc sĩ Việt Nam trong buổi lễ kỉ niệm 100 năm ngày sinh nhạc sĩ Nguyễn Xuân Khoát, vị Chủ tịch đầu tiên của Hội Nhạc sĩ (ảnh: Nguyễn Đình Toán)
Tiếng hát ca trù, tiếng trống chèo, câu hát ru và cả âm thanh của tiếng rao trên đường phố của người bán báo, trẻ em đánh giầy, bà bán xôi chè, đồng nát… đều có thể hòa quyện và trở thành giai điệu âm nhạc! Âm nhạc không phải đâu xa mà nó tựa cuộc sống đang tuôn chảy như một dòng sông âm thanh được tái tạo lại thành vẻ đẹp trong tâm hồn người nghệ sĩ để từ đó ông có: Tiếng chuông nhà thờ, Uất hận, Hát mừng chiến thắng, Con voi, Thằng Bờm…

Tiết mục Chơi hồ Tây của nhóm ca trì Thái Hà (ảnh: Nguyễn Đình Toán)
Học Tây để hiểu ta, tiếp thu tinh hoa thế giới để phục vụ âm nhạc nước nhà. Chính những điều này đã vẽ nên một BÌNH MINH trong buổi đầu tân nhạc cuối những năm 30 của thế kỷ trước và tạo ra lịch sử mới của ngành biểu diễn nhạc cụ dân tộc với các tác phẩm hòa tấu: Ông Gióng, Tiếng pháo giao thừa, Cúc - Trúc – Tùng - Mai… Bộ gõ dân tộc đa âm sắc, “phi giai điệu” đã lên ngôi cùng các nhạc cụ dân tộc lần đầu tiên được bố cục, sắp xếp như biên chế của một dàn nhạc giao hưởng phương Tây để vang lên những âm sắc, những giai điệu mang nặng tâm hồn người Việt.

(ảnh: Nguyễn Đình Toán)
Một trăm năm đời người, đời nhạc thật ngắn ngủi song nó để lại mãi hôm nay và cả ngàn năm sau này một khúc trường ca về ANH CẢ KHOÁT- một tượng đài về tấm lòng son đầy tâm huyết với âm nhạc dân tộc và cả nền âm nhạc đương đại nước nhà.
Ở bên kia thế giới - nơi vĩnh hằng xa thẳm, Bác Khoát ơi! Bác có nghe gì không trong sáng mùa đông 11/1/2011 tại nơi Bác đã thắp lên NGỌN LỬA VĨNH CỬU của âm nhạc nước nhà.