Trang chủ | Thứ ba, 29/07/2014 | Tìm kiếm
Phiên bản cũ
head top head bottom

Ý kiến mới nhất

Đồng chí Z
Bạn Minh Hương và Thuỷ Nguyên có ý kiến ngược hẳn với bạn Minh Hằng và bác ...Đến bài viết

thuy duong
nhac hay nhay cung dep verry good  Đến bài viết

thanhson
bài hát rất hay, ai nghe cũng nao nao một cảm nghĩ nhớ thương xa vời man mác một ...Đến bài viết

Thuy nguyen
Tôi ủng hộ ý kiến của bạn Minh Hương. Tài năng của nhạc sĩ Lê Minh Sơn và ...Đến bài viết

Minh Hằng
1. Nhiệm vụ của cơ quan chức năng mà cụ thể là các nhà quản lí âm nhạc ...Đến bài viết

Viettq
Thưa bác Nguyễn Bá Tấu, có thể bác hiểu sai ý tôi. Tôi chỉ không cho rằng ...Đến bài viết

Nguyễn Hoà
Viết sai ngữ pháp tiếng Việt rồi, NLH ơi. Dòng chữ dưới đây này chưa phải ...Đến bài viết

Minh Hằng
Anh A có trình độ trên đại học chính qui. Anh B trình độ đại học tại chức, ...Đến bài viết

Nguyễn Thị Khuyên
Bài hát rất tuyệt. Hoài niệm, thúc giục, khắc khoải, giai điệu nhanh nhưng ...Đến bài viết

Minh Hải
Tôi nghĩ không nhất thiết làm tất cả những cái như ông này gợi ý,nhưng cũng ...Đến bài viết

Tổng số lượt truy cập: 10130467
Trang chủ » Luận bàn

ÂM NHẠC VỚI TUỔI TRẺ HIỆN NAY, ĐÔI ĐIỀU SUY NGẪM.

Thứ ba, 05/02/2013

Doãn Nho

Tôi tin rằng không chỉ thế hệ nhạc sĩ đã qua mà cả thế hệ nhạc sĩ hôm nay và mai sau đều khẳng định mạnh mẽ âm nhạc là món ăn tinh thần không thể thiếu, đồng thời là vũ khí bất ly thân của tuổi trẻ trong dựng nước và giữ nước. Tuy nhiên trong thực tế luôn luôn có sự đan xen cái tiêu cực bên cái tích cực, và vì vậy không có cách nào khác là phải vừa chống vừa xây, mà xây phải là chính.

Thật may mắn tôi được xem chương trình ca nhạc với tiêu đề “Hướng về Hà Nội” tối 15/11/2012 của Đài truyền hình thành phố HCM. Trong chương trình toàn những bài hát quen thuộc như “ Em ơi Hà Nội phố” của Phú Quang-thơ Phan Vũ, “Mong về Hà Nội” của Dương Thụ, “Hà Nội và tôi” của Lê Vinh…. Giai điệu đẹp, sang trọng và sâu lắng của những ca khúc về Hà Nội như một đối trọng tự nhiên với các ca khúc ồn ào nhộn nhịp trẻ trung với yếu tố tiết tấu nổi bật trong đời sống âm nhạc thường nhật của thành phố HCM. Hai phong cách không phủ định nhau mà bổ sung cho nhau đem lại mỹ cảm phong phú cho tâm hồn người nghe… Tôi tin sắp tới chương trình giới thiệu những tình khúc của nhạc sĩ Văn Cao và nhạc sĩ Trịnh Công Sơn cũng sẽ đem lại hiệu quả như vậy.

Trong số các chương trình ca nhạc có mặt hàng tuần trên màn ảnh nhỏ, có lẽ hoành tráng nhất, thời thượng nhất là chương trình Giọng hát Việt (The Voice of Viet Nam). Chỉ tiếc chương trình chưa đi dúng hướng khiến khán thính giả nghĩ rằng đây là chương trình sùng ngoại, đáng lý phải theo hướng Việt hóa những tinh hoa của nền văn hóa âm nhạc nước ngoài thì ngược lại, hình như muốn chúng ta phải “hóa thân” theo thẩm mỹ của nước ngoài! Nếu đúng như vậy thì đây thật sự là một hoang tưởng! Chúng ta hiện đã có một kho tàng đồ sộ những bài hát hay thuộc hầu hết các dòng trong nhạc nhẹ-nhạc trẻ, vậy tại sao không sử dụng? Chương trình mang tên Giọng hát Việt nhưng sao chẳng thấy hồn Việt đâu cả! Hi vọng rằng thời gian tới chương trình này sẽ được chỉnh lại đúng hướng góp phần làm đẹp thêm, đậm đà thêm bản sắc Việt của chúng ta.

Có lẽ không cần điểm lại những mốc son trong tiến trình mấy ngàn năm lịch sử của dân tộc, mà chỉ cần nhìn lại từ Cách mạng tháng 8/1945 tới nay, trong đó đã có gần 40 năm chúng ta sống trong hòa bình thống nhất đất nước, rõ ràng tuổi trẻ luôn luôn đứng ở mũi nhọn của sự phát triển, của mọi thắng lợi mang ý nghĩa lịch sử. Và như một tất yếu, âm nhạc chỉ làm nên vai trò của mình khi sánh vai với tuổi trẻ trong suốt quá trình này. Chúng ta đang sống trong thời bình và trong xu thế hội nhập thế giới, dĩ nhiên có những thuận lợi và những phức tạp của nó. Điểm nổi bật hiện nay là nhu cầu giải trí quá lớn, để thỏa mãn phải luôn luôn lạ, mà lạ chưa hẳn đã là cái mới. Do vậy để sáng tác thành công, tác giả không chỉ vững tay nghề mà trên hết trước hết phải có cái TÂM và cái HỒN chân thật. Trong tạp chí Âm nhạc của Hội NSVN số 25 năm 2012, qua bài “Nhạc tặc” tàn phá nhạc Việt, nhà phê bình Nguyễn Bách đã chỉ đích danh những tên tuổi cùng những thủ đoạn sao chép nhạc nước ngoài, thậm chí bê nguyên xi cả bài khiến nhà phê bình phải dùng cụm từ “cướp cả chì lẫn chài”! Chúng ta rất cần những bài phê bình thẳng thắn như thế, người viết dám đi vào cụ thể, vạch lá tìm sâu và dám chịu trách nhiệm.

Muốn bám sát tuổi trẻ để viết, thật không dễ vì tuổi trẻ ở thời nào cũng vậy, rất hiếu động. Báo Nhân Dân số ra ngày 8/12/2012, trong mục “Văn hóa và phát triển” có bài “Phượt” và trào lưu sống của lớp trẻ với chú thích: “Phượt”là một dạng du lịch tự túc tiết kiệm, hay “du lịch bụi” được giớ trẻ đam mê bởi sự tự khẳng định bản thân, vượt qua thủ thách, kết nối tình bạn và khám phá thiên nhiên…..Tôi nghĩ có thể từ “Phượt”sẽ nảy sinh những bài “Du lịch ca” mới mẻ, sống động, trẻ trung và hấp dẫn, có khả năng phổ biến sâu rộng không chỉ lớp trẻ mà cả cộng đồng hôm nay!

Vấn đề cuối cùng cũng là vấn đề muôn thuở: sự liên kết giữa sáng tác, lý luận phê bình và nhà đài. Ấm nhạc mà không vang lên và vang xa thì coi như vẫn là số không. Gần đây đã có lúc vang lên những bài ca về biển đảo, những bài ca gợi lên và thức tỉnh tính công dân nhưng rồi nhanh chóng rơi vào quên lãng, chưa kể rất nhiều sáng tác mới ở ngay Hội Âm nhạc HN, trong đó không ít những bài có chất lượng nhưng với nhà đài Hà Nội thì hình như đó chỉ là những sản phẩm xa lạ, nằm ngoài nhu cầu của nhà đài!

Rất mong cảnh bi hài này sớm được hạ màn để trước hết tuổi trẻ thủ đô có nhiều bài hát hay cùng đồng hành trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc của chúng ta.

Ý kiến bạn đọc

Minh Hằng

Anh A có trình độ trên đại học chính qui. Anh B trình độ đại học tại chức, làm cai thầu xây dựng. Cả hai anh đều sắp đến tuổi ngũ tuần, làm ăn sinh sống ở HN, kinh tế thuộc loại khá giả.

Chiều 23 Tết vừa rồi, anh A mời Minh Hằng đến nhà ăn cỗ tiễn ông Công ông Táo. Anh A có mời thêm cả anh B.

Tuần rượu đầu tiên, anh A giới thiệu với anh B về Minh Hằng, rằng thì là mà Minh Hằng làm đủ thứ công việc, quan trọng có, không quan trọng cũng có. Thấy anh B phục Minh Hằng lắm, anh A bồi thêm:

-         Minh Hằng ít tuổi, ấy thế mà đã là nhạc sĩ rồi đấy. Hai tuần trước trên ti vi có chiếu chương trình giới thiệu bài hát của Minh Hằng, chiếu đi chiếu lại, rất là hay.

-         Nhạc sĩ là làm việc gì? – Anh B quay sang hỏi anh A.

-         Để làm xong một bài hát phải qua nhiều công đoạn, do nhiều người phụ trách. – Anh A nhẩn nha vừa nhâm nhi chén rượu vừa giải thích.

-         Là những công đoạn gì? – Anh B bắt đầu sốt ruột.

-         Đầu tiên là đặt tên cho bài hát, công việc này quan trọng nhất, vì bài hát nào chả có tên, phải có tên thì mới có bài hát. Người làm công việc đặt tên cho bài hát thì gọi là NHẠC SĨ.

Gắp miếng thịt chó cho vào miệng, anh A vừa bỏm bẻm nhai vừa nói tiếp:

-         Công việc thứ 2 là viết lời cho bài hát, người làm công việc này được gọi là “người viết lời”.

-         Còn công việc thứ 3? – Anh B lại sốt ruột.

-         Công việc thứ 3 là viết nốt nhạc cho bài hát, người làm công việc này thì được gọi là “người viết nốt nhạc”. Công việc thứ 4 là hát bài hát, người làm việc này thì gọi là “ca sĩ”. Sau khi xong bài hát sẽ được đưa lên ti vi để chiếu.

-         Thế tại sao nhạc sĩ chỉ mỗi việc viết tên cho bài hát mà lại là người quan trọng nhất? – anh B hỏi lại.

-         Minh Hằng làm nhạc sĩ cũng giống như anh làm công việc cai thầu xây dựng. – anh A giải thích- Cũng như tôi và anh hát karaoke rất hay, Minh Hằng có bao giờ đi hát đâu, vì Minh Hằng không phải là ca sĩ…

-         Thế thì tôi hiểu rồi – anh B gật gù cắt ngang lời anh A – Minh Hằng làm nhạc sĩ giống như tôi làm cai thầu xây dựng nuôi bao nhiêu con người, chỉ huy bao nhiêu bộ phận để xây được căn nhà. Người viết lời bài hát thì giống như anh thợ xây. Người viết nốt nhạc giống như anh thợ thiết kế. Vậy nhạc sĩ là người quan trọng nhất còn gì!

-         Nhạc sĩ cũng giống như giám đốc cơ quan. – anh A phụ họa.

-         Đúng! Giám đốc thì cần phải biết cái gì, chỉ cần chỉ đạo cấp dưới là xong. – anh B tiếp…

Câu chuyện cứ đi qua đi lại như thế, Minh Hằng nghe mà á khẩu, chả chen được lời nào. Anh A phần vì muốn nịnh Minh Hằng, phần vì muốn thể hiện kiến thức hiểu biết của mình. Anh B cũng muốn tỏ ra mình là người hiểu biết, hai anh say sưa bàn luận về thế giới âm nhạc. Thỉnh thoảng các anh quay sang hỏi Minh Hằng về các cuộc thi âm nhạc trên truyền hình để câu chuyện thêm hấp dẫn. Minh Hằng chỉ biết ậm ừ cho qua.

Cảm thấy câu chuyện âm nhạc có phần nhạt, anh B đổi chủ đề:

-         Năm nay kinh tế suy thoái, bất động sản và xây dựng ế ẩm quá, chả kiếm nổi tiền. Minh Hằng biết nhiều lĩnh vực có cách gì chỉ giúp cho bọn này sang năm mới làm ăn thêm khấm khá?

-         Tôi nghĩ anh chỉ cần thay đổi một chút trong công việc là kiếm được bộn tiền. – Minh Hằng có vẻ phấn khích với chủ đề mới.

-         Cụ thể? – Anh A hỏi hộ anh B.

-         Cụ thể là anh B nên kiêm thêm kinh doanh bất động sản. – Minh Hằng cười.

-         Ấy chết, ai lại xui dại anh em thế! – anh B cự nự - Bất động sản đang đóng băng, nhiều doanh nghiệp phá sản, nhiều người đang lao đao.

-         Tôi không xui anh kinh doanh bất động sản cho người sống. Mà bảo anh nên kinh doanh bất động sản cho người chết. Anh ra ngoại ô mua vài hát a đất, làm cái nghĩa trang, bán 37 triệu 1 suất 3 thước chôn khô. Bây giờ dịch ung thư nhiều do người ta đầu độc nhau bằng hóa chất và thuốc trừ sâu trong đồ ăn thức uống, mỗi năm tỉ lệ người mắc bệnh ung thư tăng 7 – 8%. Giáo dục có bộ môn quan trọng hàng đầu là âm nhạc thì lại chả dạy cho học sinh. Thẩm mĩ tâm hồn xuống cấp thì xã hội tất yếu suy đồi, xã hội suy đồi dẫn đến cảnh động tí là chém giết nhau, coi mạng sống con người như cỏ rác. Tai nạn giao thông cũng càng ngày càng tăng. Vì thế mà người chết bây giờ chả đủ chỗ chôn. Bất động sản cho người sống thì ế chứ bán cho người chết thì đắt hơn tôm tươi.

-         Hay! – Anh A vỗ đùi đen đét.

-         Minh Hằng nói tiếp đi! – Anh B nuốt nước bọt.

-         Anh B nên chuyển nghề xây dựng nhà ở cho người sống sang xây mồ mả cho người đã chết và người sắp chết xí phần. Xây mỗi ngôi mộ trọn gói 37 triệu đồng, bàn giao mộ xong là gia chủ cũng phải giao luôn tiền.

-         Hay! – Anh A lại vỗ đùi đen đét – Vậy Minh Hằng có sáng kiến gì nữa?

-         Tôi làm nhạc sĩ, tôi sẽ lập ban nhạc hiếu phục vụ đám ma.

-         Thế còn tôi? – anh A hỏi.

-         Anh A có giọng “ca sĩ” phòng karaoke, anh nên nhận khóc mướn trong ban nhạc hiếu của tôi. Thấy anh vỗ đùi rất hay, nhịp phách anh tốt, tôi mời anh gõ trống khua chiêng nữa là ổn. Cơm ăn tiền lấy, mỗi tháng đút túi lương cứng đôi ba chục triệu, chưa kể tiền bo khóc mướn, nếu anh khóc mùi mẫn cỡ mấy ca sĩ sến trong Sài Gòn thì người ta bo cho năm chục một trăm chửa biết chừng…

Anh A và anh B nghe Minh Hằng nói thấy mê li, các anh cụng cốc chan chát, gắp thức ăn lia lịa. Minh Hằng miệng đắng ngắt, có lẽ do chiều 23 Tết tự dưng giở giời, trời đang rét căm căm chuyển sang oi bức, lại thêm cái món thịt chó ngày Tết không phải là món khoái khẩu làm Minh Hằng cảm thấy mệt và chán đủ mọi thứ.

Từ nhà anh A ra về, lòng Minh Hằng nặng trĩu. Hôm nay đọc bài viết của nhạc sĩ Doãn Nho, của bác Phan Phu Nhân và nhạc sĩ Nguyễn Bách, Minh Hằng càng thấy buồn hơn nên viết ra đây câu chuyện trong bữa rượu mong nhận được sự chia sẻ từ độc giả hoinhacsi.org.

Câu chuyện Minh Hằng kể nghe như đùa, Minh Hằng cũng chỉ mong đó là câu chuyện đùa cho khôi hài. Nhưng thật tiếc là nó có thật 100%.

 

Tên (Bắt Buộc)
Email (không hiển thị trong bài viết) (Bắt Buộc)
Ý kiến (Bắt Buộc)

Các bài viết liên quan

Tin liên quan khác

Các bài viết khác