Trang chủ | Chủ nhật, 22/10/2017 | Tìm kiếm
Phiên bản cũ
head top head bottom

Ý kiến mới nhất

Đồng chí Z
Bạn Minh Hương và Thuỷ Nguyên có ý kiến ngược hẳn với bạn Minh Hằng và bác ...Đến bài viết

thuy duong
nhac hay nhay cung dep verry good  Đến bài viết

thanhson
bài hát rất hay, ai nghe cũng nao nao một cảm nghĩ nhớ thương xa vời man mác một ...Đến bài viết

Thuy nguyen
Tôi ủng hộ ý kiến của bạn Minh Hương. Tài năng của nhạc sĩ Lê Minh Sơn và ...Đến bài viết

Minh Hằng
1. Nhiệm vụ của cơ quan chức năng mà cụ thể là các nhà quản lí âm nhạc ...Đến bài viết

Viettq
Thưa bác Nguyễn Bá Tấu, có thể bác hiểu sai ý tôi. Tôi chỉ không cho rằng ...Đến bài viết

Nguyễn Hoà
Viết sai ngữ pháp tiếng Việt rồi, NLH ơi. Dòng chữ dưới đây này chưa phải ...Đến bài viết

Minh Hằng
Anh A có trình độ trên đại học chính qui. Anh B trình độ đại học tại chức, ...Đến bài viết

Nguyễn Thị Khuyên
Bài hát rất tuyệt. Hoài niệm, thúc giục, khắc khoải, giai điệu nhanh nhưng ...Đến bài viết

Minh Hải
Tôi nghĩ không nhất thiết làm tất cả những cái như ông này gợi ý,nhưng cũng ...Đến bài viết

Tổng số lượt truy cập: 14084902
Trang chủ » Khí nhạc

NGŨ TẤU PIANO SCHUMANN - NGŨ TẤU CỦA KỈ NGUYÊN LÃNG MẠN

Thứ tư, 12/12/2012

nhaccodien.info

Ngũ tấu piano giọng Mi giáng trưởng của Schumann là một trong những tác phẩm quan trọng nhất của thể loại này và cũng là một trong không nhiều những ngũ tấu piano xuất hiện thường xuyên trong danh mục biểu diễn.

Nhạc thính phòng là nhạc viết cho nhạc cụ hòa tấu, thường dao động từ 2 đến 10 người chơi, mỗi người chơi một bè và mọi bè đều có tầm quan trọng ngang bằng. Nhạc thính phòng từ khoảng năm 1750 phần lớn dành cho tứ tấu đàn dây (2 violin, viola và cello), mặc dù các ngũ tấu đàn dây cũng như các tam tấu và các ngũ tấu cho 4 đàn dây cùng với 1 piano hay 1 nhạc cụ hơi cũng đã phổ biến. Gọi là nhạc thính phòng là bởi vì ban đầu nó ngụ ý là nhạc dành cho biểu diễn riêng, điển hình là trong một sảnh nhỏ hoặc các phòng riêng của cá nhân. Các buổi hòa nhạc các tác phẩm thính phòng trước công chúng chỉ bắt đầu vào thế kỉ 19.

Nhạc thính phòng trong kỉ nguyên Lãng mạn (khoảng năm 1820 đến khoảng năm 1900) có xu hướng tuân theo các truyền thống Cổ điển. Các nhà soạn nhạc thường sử dụng cấu trúc sonata 4 chương và tứ tấu đàn dây tiếp tục là một lối kết hợp nhạc cụ được ưa thích.

Khi các nhà soạn nhạc tìm cách thể hiện cảm xúc mãnh liệt trong tác phẩm của mình, các tác phẩm đề cao piano, chẳng hạn như Ngũ tấu "Cá hồi" (1819) của Schubert và Ngũ tấu Piano giọng Fa thứ (1864) của Brahms, trở nên phổ biến. Bởi vì piano sở hữu một phạm vi cường độ và sắc thái lớn hơn các nhạc cụ thính phòng khác. Những buổi biểu diễn nhạc thính phòng trước công chúng cũng trở nên phổ biến và các nhà soạn nhạc thường sáng tác nhạc thính phòng với dự tính để biểu diễn trước công chúng, vì vậy làm thay đổi chức năng ban đầu của nhạc thính phòng.

 

Ngũ tấu piano giọng Mi giáng trưởng của Schumann là một trong những tác phẩm quan trọng nhất của thể loại này và cũng là một trong không nhiều những ngũ tấu piano xuất hiện thường xuyên trong danh mục biểu diễn. Tác phẩm được phác thảo trong tháng 9 và hoàn thành vào tháng 12 năm 1842. Mendelssohn đã đưa tác phẩm này vào trong một chương trình biểu diễn có tính chất riêng tư vào ngày 6 tháng 12 năm 1842, và Clara Schumann - người được đề tặng tác phẩm này - đã lần đầu tiên đưa tác phẩm ra biểu diễn trước công chúng tại Gewandhaus, Leipzig vào ngày 8 tháng 1 năm 1843.

Tác phẩm gồm 4 chương:
I - Allegro brillante
II - In modo d'una marcia
III - Scherzo (Molto vivace) & Trio I & II
IV - Finale: Allegro manon troppo

Chương I có rất nhiều sắc thái, ngay khi bắt đầu là một chủ đề chính táo bạo, bùng nổ rồi tan ra trong những giai điệu trữ tình. Chủ đề 2 phát triển trên âm thanh của cây đàn cello. Sự phát triển này hoàn toàn dựa trên chủ đề 1, piano chống đỡ lại dàn dây với những nốt móc đơn rất đặc trưng.

Chương II chậm là 1 rondo, với những nhịp nhanh của giai điệu hành khúc đóng vai trò như điệp khúc, với 2 đoạn chen tương phản nhau, nét đặc biệt là đoạn đầu tiên phóng khoáng ở giọng Đô trưởng, đoạn 2 chen ngang với sức mạnh bão tố ở giọng Fa thứ (Agitato) với những chùm 3 bão táp của piano và những dự đoán u ám của dàn dây.

Chương III là một khúc Scherzo, mở đầu khá dồn dập. Chương này gồm có 2 Trio. Trio đầu tiên ở giọng Son giáng trưởng, Trio thứ 2 quay cuồng ở giọng La giáng thứ với chất liệu âm nhạc gipsy Hungary quen thuộc và rất được yêu mến của Brahms.

Chương IV lại là một rondo, với một chủ đề kiên quyết được xuất hiện và tái hiện trong những giọng "buồn": bắt đầu là giọng Son thứ, tiếp nối là Si thứ sau đoạn chen đầu tiên và ở giọng Son thăng thứ sau đoạn thứ 2. Phần phát triển là một đoạn đối thoại đầy kịch tính giữa piano và dàn dây. Chương cuối kết thúc một cách khéo léo đúng hơn là một tính toán tỉ mỉ, một coda viết theo hình thức phức điệu với chủ đề chính của phần đầu tiên tỏa sáng mang đến cảm giác đồng nhất trong toàn bộ tác phẩm.

(Nguồn: tuanvietnam.vietnamnet.vn)

Nghe trích đoạn tác phẩm với Richter & Borodine Quartet:

 

Ý kiến bạn đọc

Tên (Bắt Buộc)
Email (không hiển thị trong bài viết) (Bắt Buộc)
Ý kiến (Bắt Buộc)

Các bài viết liên quan

Các bài viết khác