Trang chủ | Thứ ba, 23/04/2019 | Tìm kiếm
Phiên bản cũ
head top head bottom

Ý kiến mới nhất

Đồng chí Z
Bạn Minh Hương và Thuỷ Nguyên có ý kiến ngược hẳn với bạn Minh Hằng và bác ...Đến bài viết

thuy duong
nhac hay nhay cung dep verry good  Đến bài viết

thanhson
bài hát rất hay, ai nghe cũng nao nao một cảm nghĩ nhớ thương xa vời man mác một ...Đến bài viết

Thuy nguyen
Tôi ủng hộ ý kiến của bạn Minh Hương. Tài năng của nhạc sĩ Lê Minh Sơn và ...Đến bài viết

Minh Hằng
1. Nhiệm vụ của cơ quan chức năng mà cụ thể là các nhà quản lí âm nhạc ...Đến bài viết

Viettq
Thưa bác Nguyễn Bá Tấu, có thể bác hiểu sai ý tôi. Tôi chỉ không cho rằng ...Đến bài viết

Nguyễn Hoà
Viết sai ngữ pháp tiếng Việt rồi, NLH ơi. Dòng chữ dưới đây này chưa phải ...Đến bài viết

Minh Hằng
Anh A có trình độ trên đại học chính qui. Anh B trình độ đại học tại chức, ...Đến bài viết

Nguyễn Thị Khuyên
Bài hát rất tuyệt. Hoài niệm, thúc giục, khắc khoải, giai điệu nhanh nhưng ...Đến bài viết

Minh Hải
Tôi nghĩ không nhất thiết làm tất cả những cái như ông này gợi ý,nhưng cũng ...Đến bài viết

Tổng số lượt truy cập: 15288155
Trang chủ » Nhạc sĩ

NHẠC SĨ VĂN KÝ VẪN CÒN YÊU...

Thứ tư, 03/10/2012

Văn Hà

Đã 85 năm, người nhạc sỹ ấy vẫn chưa chịu bước qua cái tuổi xưa nay hiếm. Ông vẫn âm thầm yêu, lặng lẽ yêu... Tôi rất thích một câu nói của ông. Câu nói này đã đi theo suốt cuộc đời ông. Đó là, tình yêu đưa tôi vào âm nhạc để tình tự với đời. Đúng là như vậy, ngoài mấy trăm ca khúc mang một dáng vẻ thanh tao, lịch lãm để tình tự với đời; ông còn viết ca cảnh, nhạc kịch, viết nhạc cho phim và một số tác phẩm khí nhạc. Trong số tác phẩm khí nhạc đó, không thể không kể đến "tổ khúc giao hưởng K' nhí" viết cho dàn nhạc giao hưởng lớn. Tác phẩm này nhiều lần được trình diễn tại Việt Nam và cũng được dàn nhạc giao hưởng quốc gia Cộng hoà dân chủ Đức và Liên Xô cũ công diễn. Đồng thời được xuất bản toàn tập ở nước ngoài. Có thể nói được rằng, ông là một nhà soạn nhạc có trình độ chuyên nghiệp cao.

Ông đã bước vào tuổi 85. Vậy mà ông vẫn chưa chịu bước qua các tuổi xưa nay hiếm và vẫn tiếp tục để lại cho đời những tình khúc làm lay động lòng người.

Qua dòng chảy của thời gian, qua những thăng trầm của lịch sử mà ông đã được chứng kiến, được trải nghiệm được yêu, được sống cùng với buồn vui... tôi có một cảm nhận âm nhạc của ông, dường như chính là con người ông, thấm đẫm một niềm tin yêu, khát vọng. Cho dù ở cuộc đời này đã có những mất mát hy sinh và cả những bất công. Mỗi bài ca của ông như một bản tình khúc thời gian.

"Bài ca hy vọng" đã được ra đời như thế, những âm thanh đắm đuối mê say bay qua chấn song sắt chốn lao tù, không chỉ là nỗi niềm nhớ thương da diết mà đã có một sức lan toả vô hình kêu gọi kiếp đời nô lệ phải gõ cửa số phận, phải vượt lên số phận, xé rách bức màn đêm đen tối của nhân gian này để đứng dậy làm người tự do, dành độc lập cho dân tộc, cho quê hương đất nước. Vẫn còn đây những nhân chứng lịch sử như bà Trương Mỹ Hoa - Nguyên Phó Chủ tịch nước từng được gọi là chị Y; bà Nguyễn Thị Châu mang biệt danh chị X; bà Quyên vợ liệt sỹ anh hùng Nguyễn Văn Trỗi. Giữa cùm gông tại nhà tù Côn Đảo, một địa ngục trần gian, các chị đã hát "Bài ca hy vọng" như hát về một niềm tin, một ước mơ:... "... ước mơ những mùa xuân bóng dáng tương lai. Đường ta đi lên xây đời trong hoa thơm .

có mùa xuân nào đẹp bằng. Về tương lai..."

Có một kỷ niệm không thể nào quên, đó là sau khi Bác Hồ nghe ca sĩ Khánh Vân hát "Bài ca hy vọng". Bác đã nói: "Cháu là con chim sơn ca Nam Bộ, cháu hãy hát bài này cho đồng bào miền Nam nghe...". "Từng đôi chim bay đi tiếng ca rộn ràng. Cánh chim xao xuyến gió mùa xuân. Gửi lời chim yêu thương tới miền Nam yêu thương, nhắn rằng ta ngày đêm mong nhớ". Rồi ta lại được nghe "Nha Trang, mùa thu lại về", "Trời Hà Nội xanh"  , "Cô giáo Tày cầm đàn lên đỉnh núi", "Mùa xuân ..." và nhiều nhiều nữa. những cảm xúc ấy. Những rung động ấy đã trộn lẫn giữa cái riêng và cái chung. Từ đây, ta nhận ra một điều: hầu hết tác phẩm của ông đều khởi nguồn từ tư duy hình tượng, âm thanh hoà quyện với lời ca để tạo nên một ngôn ngữ, một bản sắc của riêng ông. Và cứ thế, ông lặng lẽ viết, lặng lẽ yêu.

... Nếu một khoảnh khắc nào đó, để lòng mình tĩnh lặng. Ta lắng nghe lại những tình khúc của ông, chợt thấy như hiện lên những bức tranh lụa phủ đầy chất thơ, lãng đãng như sương giăng, rất gần mà rất xa, nhuộm một sắc màu lãng mạn tinh khôi.

Thấm thoát đã 85 mùa xuân rồi. Ông vẫn như vậy đấy thật đáng yêu, hồn hậu, hết lòng cùng những bước chân thầm lặng khiêm nhường. Ông thường tâm sự: phần thưởng quý giá nhất đối với ông, đó là âm nhạc của ông đi được vào lòng công chúng. Đó là phần thưởng quý giá nhất hơn tất cả các phần thưởng.

Cầu chúc cho ông luôn được mạnh khoẻ để hát tiếp "Bài ca hy vọng" và tiếp tục tình tự với đời.

* Tái bút:

Đáng lẽ tôi đặt cho bài viết này một cái tên: "Văn Ký - Bài ca hy vọng và những tình khúc thời gian".

Nhưng lại ngần ngại rằng, người nhạc sỹ này chỉ mong muốn một điều giản dị là tác phẩm của mình được công chúng biết đến và nhớ mãi. Đó là một hạnh phúc lớn lao rồi. Còn tác giả của nó là ai thì có lẽ là...

Để viết thay cho lời kết này, xin mượn lời một bài hát của ông: "Tình yêu bắt đầu từ đôi mắt em/Mùa xuân bắt đầu từ anh yêu em.

Ý kiến bạn đọc

Tên (Bắt Buộc)
Email (không hiển thị trong bài viết) (Bắt Buộc)
Ý kiến (Bắt Buộc)

Các bài viết liên quan

Các bài viết khác