Trang chủ | Thứ năm, 20/06/2013 | Tìm kiếm
Phiên bản cũ
head top head bottom

Ý kiến mới nhất

Đồng chí Z
Bạn Minh Hương và Thuỷ Nguyên có ý kiến ngược hẳn với bạn Minh Hằng và bác ...Đến bài viết

thuy duong
nhac hay nhay cung dep verry good  Đến bài viết

thanhson
bài hát rất hay, ai nghe cũng nao nao một cảm nghĩ nhớ thương xa vời man mác một ...Đến bài viết

Thuy nguyen
Tôi ủng hộ ý kiến của bạn Minh Hương. Tài năng của nhạc sĩ Lê Minh Sơn và ...Đến bài viết

Minh Hằng
1. Nhiệm vụ của cơ quan chức năng mà cụ thể là các nhà quản lí âm nhạc ...Đến bài viết

Viettq
Thưa bác Nguyễn Bá Tấu, có thể bác hiểu sai ý tôi. Tôi chỉ không cho rằng ...Đến bài viết

Nguyễn Hoà
Viết sai ngữ pháp tiếng Việt rồi, NLH ơi. Dòng chữ dưới đây này chưa phải ...Đến bài viết

Minh Hằng
Anh A có trình độ trên đại học chính qui. Anh B trình độ đại học tại chức, ...Đến bài viết

Nguyễn Thị Khuyên
Bài hát rất tuyệt. Hoài niệm, thúc giục, khắc khoải, giai điệu nhanh nhưng ...Đến bài viết

Minh Hải
Tôi nghĩ không nhất thiết làm tất cả những cái như ông này gợi ý,nhưng cũng ...Đến bài viết

Tổng số lượt truy cập: 7555098
Trang chủ » Sách nhạc

Tập ca khúc Về xứ Trầm Hương: VẸN NGUYÊN MỘT TÌNH YÊU XỨ SỞ

Thứ năm, 26/07/2012

Nhân Tâm

“Tôi vùi vào gió cát/Có lấp lánh phù sa/Xin nhặt từng tiếng ca/Biết bao là chua chát/Đi qua nhiều mất mát/Mới hiểu đời nhiều hơn”. Nhạc sĩ Tố Hải đã viết những dòng thơ đầy tâm trạng ấy trong tập ca khúc Về xứ Trầm Hương như một lời tri ân sâu sắc đến vùng đất đậm tình người đã nâng bước ông trên con đường nghệ thuật. 59 ca khúc là những sợi tơ lòng của đời nhạc sĩ gửi tặng nơi mà từ lâu ông đã coi là quê hương thứ hai của mình.

 

1.Biển.

Quê hương Khánh Hòa biển vừa là một người bạn lớn, người mẹ hiền và cũng là nơi sinh kế của biết bao thế hệ người dân nơi đây. Biển sâu nặng, trữ tình, ôm ấp, nuôi dưỡng lớp lớp những người con xứ Trầm. Mở mắt ra, biển ngập tràn trong ánh nhìn và khi nhắm mắt lại biển vẫn rì rào, thổn thức trong tâm hồn.

Có lẽ vì thế, trong ca khúc của nhạc sĩ Tố Hải, biển long lanh, huyền diệu chan chứa tình đời, tình người, tình yêu và tình quê. Khẳng định cho ưu thế của một miền quê biển, ngay ca khúc đầu tiên của tập sách là những lời ca tha thiết, mặn nồng với Biển và em (phỏng thơ Xuân Diệu). Những câu ca về biển được ông trau chuốt khá kỹ “Lật trong hạt cát anh đi tìm thơ/Lật trong biển mơ cha đi tìm nắng/Lật trong phù sa để tìm trong trắng/Vịnh Vân Phong in bóng đất trời” (Vạn Ninh quê em).

Viết về vùng đất, về con người, nhưng nhạc sĩ Tố Hải luôn gắn chặt tình yêu của ông với biển như một lẽ tất yếu của cuộc sống, đó là trường hợp của ca khúc Biển ru về bến Hòn Lao. Khi nghe những ca từ “Nếu biển không có sóng thì biển chẳng bạc đầu/Nếu mình không gặp nhau lấy đâu mà hờn giận/Phía trước và phía sau sắc trời mây non nước/Em về trong tha thiết biển ru sóng xôn xao” nhiều người sẽ cho rằng đây là một bản tình ca. Phố biển Nha Trang hiện lên trong trái tim người nghệ sĩ đầy tin yêu và khát vọng. “Mời bạn đến quê hương tôi, tóc dừa xanh nghiêng sắc biển chiều/Thuyền về bến Nha Trang thơ, cánh yến trao tình yêu biển lớn/Đảo ngàn khơi sông núi vỗ về”.

Hình ảnh những Hòn Tằm, Hòn Tre, đảo Yến, vịnh Cam Ranh, vịnh Vân Phong… lần lượt xuất hiện trong ca khúc của nhạc sĩ Tố Hải với những vẻ đẹp đầy chất thơ. Xúc cảm về Trường Sa và những người lính đảo khơi mạch cảm hứng để nhạc sĩ Tố Hải viết nên những lời ca bay bổng.  

2. Núi, rừng.

Thành danh với tác phẩm Đắc Rông mùa xuân về, vậy nên khi viết về những vùng rừng núi trên mảnh đất Khánh Hòa đối với nhạc sĩ Tố Hải đó có thể xem như một cách để ông trở về với mái nhà xưa. Bản sắc văn hóa vùng bản thượng được ông khai thác tối đa trong những lời ca, nốt nhạc của mình. Cánh chim Pali, tiếng mã la, âm thanh đàn đá, hình ảnh núi rừng hùng vĩ… đều được ông vận dụng đưa vào các ca khúc của mình. Những lời ca giản dị, ẩn chứa trong đó là cả niềm ước mong của người dân vùng cao. “Chim Pali nó hót vang, lòng Ama vui mừng lắm/Bay trên đường đi trên đường vạch nối lắng nghe/Từng cánh hoa rừng, từng hòn đá xanh/Cháy lên, sáng lên ngọn lửa trong tim” (Đường lên cao nguyên xanh).

Viết về mảnh đất Khánh Vĩnh, nhạc sĩ Tố Hải đã sử dụng từ “phố núi” như một sự mong mỏi tới tương lai phát triển ở nơi đây “Ta lại lên thăm phố núi/Qua nắng hạ mưa giông/Uống chung ché rượu cần/cho mình thêm gần lại”.

Địa danh Dốc Gạo ở huyện Khánh Sơn từng gắn với hai cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ của đồng bào Raglai nơi đây. Trở lại địa chỉ đỏ cách mạng ấy, nhạc sĩ Tố Hải vui mừng trước những đổi thay của nơi đây. “Cuốn em cuốn theo gió ngàn/Cuốn em cuốn theo tiếng đàn/Phiến đá mềm trong sâu lắng, âm thanh ngóng gội mưa, hoa muôn hoa/Người Raglai chung tay xây dựng cuộc sống” (Em về Dốc Gạo rừng xưa).

3. Sinh ra tại tỉnh Bình Thuận, với tên gọi được cha mẹ đặt cho là Tô Trấp, vậy nhưng cuộc đời người nhạc sĩ đã bước sang tuổi 75 ấy lại gắn bó mật thiết với mảnh đất Nha Trang, Khánh Hòa. Nhạc sĩ Tố Hải đã tự coi xứ Trầm hương là quê hương thứ hai của mình. Theo ông, đất và người Khánh Hòa đã nâng bước chân ông trên con đường nghệ thuật. “Khánh Hòa - vùng đất của xứ trầm biển yến, của thiên thời, địa lợi, nhân hòa, vùng đất đã mở rộng vòng tay đón tôi, cho tôi nhịp sống mới chan chứa tình đời, tình người và nâng đôi cánh, giúp tôi trưởng thành trên con đường sáng tác âm nhạc”.

Được sự hỗ trợ của Quỹ sáng tạo Văn học nghệ thuật Việt Nam ở Khánh Hòa, cùng với số tiền thưởng vừa được nhận từ Giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật 2012, nhạc sĩ Tố Hải đã cho xuất bản tuyển tập ca khúc Về xứ Trầm Hương như một lời tri ân đến nơi đã nuôi dưỡng tâm hồn nghệ thuật của ông. 59 ca khúc trong tập sách là thành quả lao động nghệ thuật, cũng là sự gom góp tình cảm bấy lâu nay của ông đối với quê hương Khánh Hòa - một tình cảm vẹn nguyên, thủy chung.

 

Nhạc sĩ Tố Hải

Ý kiến bạn đọc

Tên (Bắt Buộc)
Email (không hiển thị trong bài viết) (Bắt Buộc)
Ý kiến (Bắt Buộc)

Các bài viết liên quan

Các bài viết khác