Đồng chí Z
Bạn Minh Hương và Thuỷ Nguyên có ý kiến ngược hẳn với bạn Minh Hằng và bác ...Đến bài viết
thuy duong
nhac hay nhay cung dep verry good
Đến bài viết
thanhson
bài hát rất hay, ai nghe cũng nao nao một cảm nghĩ nhớ thương xa vời man mác một ...Đến bài viết
Thuy nguyen
Tôi ủng hộ ý kiến của bạn Minh Hương. Tài năng của nhạc sĩ Lê Minh Sơn và ...Đến bài viết
Minh Hằng
1. Nhiệm vụ của cơ quan chức năng mà cụ thể là các nhà quản lí âm nhạc ...Đến bài viết
Viettq
Thưa bác Nguyễn Bá Tấu, có thể bác hiểu sai ý tôi. Tôi chỉ không cho rằng ...Đến bài viết
Nguyễn Hoà
Viết sai ngữ pháp tiếng Việt rồi, NLH ơi.
Dòng chữ dưới đây này chưa phải ...Đến bài viết
Minh Hằng
Anh A có trình độ trên đại học chính qui. Anh B trình độ đại học tại chức, ...Đến bài viết
Nguyễn Thị Khuyên
Bài hát rất tuyệt. Hoài niệm, thúc giục, khắc khoải, giai điệu nhanh nhưng ...Đến bài viết
Minh Hải
Tôi nghĩ không nhất thiết làm tất cả những cái như ông này gợi ý,nhưng cũng ...Đến bài viết
"TÔI MUỐN ĐƯA ÂM NHẠC DÂN GIAN VIỆT ĐẾN BERLIN"
Nguyễn Hằng ghi
"Tôi đánh giá cao tính nghệ thuật chuyên nghiệp nhưng dân dã của âm nhạc dân gian Việt Nam và tự sắm cho mình một số nhạc cụ như đàn T'rưng, đàn bầu...Tôi cũng đang ấp ủ kế hoạch kết hợp biểu diễn các nhạc cụ này ở Đức", Nhạc trưởng Lior Shambadal hóm hỉnh nói.
Nhạc trưởng Lior Shambadal sinh năm 1950 tại Tel Aviv, nơi ông đã học chơi Viola, Trombone, sáng tác và chỉ huy. Ông đã trau dồi kiến thức tại Ca rles Melles thuộc Salzburg Mozarteum, Hans Swarowsky tại Vienna và theo học các giáo sư như Carlo Maria Giulini, Igor Markevit ch, Sergiu Celibidache và Franco Ferrara.
Ông cũng đã theo học sáng tác tại Pháp với giáo sư Witold Lutoslawski. Năm 1980, Lior Shambadal được bổ nhiệm là chỉ huy dàn nhạc của Dàn nhạc giao hưởng Haifa Symphony Orchestra.
Lior Shambadal từng chỉ huy dàn nhạc Kibbutz Chamber Orchestra của Tel Aviv, nhạc trưởng của dàn nhạc RTV Slovenia Symphony Orchestra tại Llubljana, là Giám đốc âm nhạc của Pfalztheater tại Kaiserslautern... Ông cũng được thế giới biết đến qua các sản phẩm đĩa CD và các chương trình truyền hình cũng như sự xuất hiện của ông tại các buổi hòa nhạc lớn trên thế giới.
Từ năm 2007 đến nay, ông là nhạc trưởng của Berliner Symphoniker.
Nhạc trưởng Dàn nhạc giao hưởng nổi tiếng của Đức, ông Lior Shambadal
Là người dành tình cảm đặc biệt cho con người, đất nước Việt Nam, Lior Shambadal đã có buổi trò chuyện thú vị với phóng viên trước chương trình Những giai điệu cổ điển vượt thời gian diễn ra tối ngày 14/7 tới tại Nhà hát Lớn Hà Nội.
Được biết, ông đã sang Việt Nam 3 lần, lần trở lại này có điều gì khác biệt? Vì sao ông và các nhạc công lại chọn Hà Nội để biểu diễn?
Trước khi đến Việt Nam lần này, tôi đã từng có 3 lần đi du lịch tại nhiều địa danh của đất nước các bạn. Tôi từng sống 3 tháng ở Côn Đảo để sáng tác ra một bản giao hưởng đến bây giờ vẫn được các dàn nhạc thế giới đánh giá cao.
Tôi thật sự ấn tượng với con người Việt Nam, nhất là những người nghèo. Họ sống rất hồn nhiên, không cần diễn xuất. Bù lại tôi đáp lại họ tấm lòng chân tình. Nhiều nghệ sĩ trong dàn nhạc chưa từng đến Việt Nam nên lần này cũng là cơ hội cho họ tìm hiểu. Hôm qua, các anh em trong dàn nhạc đã hỏi tôi: “Sao người Việt đối đãi với chúng ta tốt như vậy?”
Bên cạnh đó, tôi cũng giao lưu với nhiều nghệ sĩ Việt, trong đó có anh Bùi Công Duy. Anh ấy đã nhiều lần đề nghị mời dàn nhạc Berliner Symphonike về Việt Nam biểu diễn, nhưng phải đợi đến khi chúng tôi thực hiện chuyến lưu diễn tại Nhật, trong tour biểu diễn tại 14 quốc gia, thì mới nhận lời sang Việt Nam. Bởi vì, nếu 66 nhạc công di chuyển từ Đức thì Việt Nam sẽ không bao giờ có khả năng chi trả, còn di chuyển từ Nhật sang đất nước các bạn sẽ giảm được rất nhiều chi phí. (Cười)
Ông nói đã giao lưu với nhiều người khi đến Việt Nam, trong đó có bạn bè là nghệ sĩ. Vậy ông đánh giá thế nào về tài năng cũng như phong cách làm việc của họ?
Tôi đã từng biểu diễn hòa nhạc ở những đất nước giàu có như Kazakhstan. Nơi các nghệ sĩ đều có những cây đàn mua từ Ý rất đắt tiền nhưng cách làm việc của họ lại không chuyên nghiệp. Họ muốn tôi làm một lúc hai việc mà tôi thì không thể phân thân ra được.
Lần này, hợp tác với ê kíp của Việt Nam tôi nhận được sự hỗ trợ rất lớn từ đạo diễn Việt Tú, MC Anh Tuấn và nghệ sĩ Công Duy. Tôi thấy trong cách làm việc của họ, tinh thần tôn trọng nghệ sĩ được đặt lên hàng đầu. Điều đó khiến tôi khâm phục.
Nhạc trưởng Lior Shambadal và nghệ sĩ Piano nổi tiếng Kun Woo Paik
tại buổi trò chuyện với báo chí ngày 12/7 (Ảnh: Ngô Kan)
Trong chương trình biểu diễn tại Việt Nam sắp tới, phần 1 là những bản nhạc giao hưởng kinh điển, phần 2 là những tác phẩm mới dễ nghe và dễ cảm nhận. Lựa chọn nội dung có 2 phần riêng biệt là trường hợp ngoại lệ của dàn nhạc Berliner Symphonike. Vì sao ông lại lựa chọn cách trình diễn này?
Thông thường, dàn nhạc Berliner Symphonike có giám đốc âm nhạc. Giám đốc âm nhạc là người sẽ sắp xếp toàn bộ nội dung buổi diễn. Tuy nhiên, đến Việt Nam lần này, chúng tôi chiều theo nội dung sắp sẵn của nghệ sĩ Bùi Công Duy. Anh ấy hiểu khán giả Việt Nam cần gì. Lần đầu biểu diễn chương trình lớn tại Việt Nam nên chúng tôi muốn phục vụ cả đối tượng khán giả có tai nghe nhạc và cả những người kinh doanh.
Khi giá vé nghe nhạc giao hưởng trên thế giới lên tới vài chục triệu đồng tiền Việt, trong khi tại Việt Nam mức vé nghe hòa nhạc có thể chỉ…100 ngàn đồng. Cảm giác của ông thế nào?
Tôi không quá cầu toàn là dàn nhạc của mình luôn phải được chơi ở những nơi sang trọng, biểu diễn tại những nhà hát đạt chuẩn quốc tế. Tất nhiên, với những chương trình muốn có những buổi hòa nhạc đỉnh cao, chúng tôi cũng sẽ đưa ra những đòi hỏi như vậy. Quan điểm của tôi, ngoài những buổi diễn có giá vé vài nghìn USD, chúng tôi sẵn sàng biểu diễn giao hưởng miễn phí để những người không có tiền vẫn được thưởng thức.
Trò chuyện với ông thấy được tình cảm đặc biệt mà ông dành cho đất nước và con người Việt Nam. Vậy ông có nghe âm nhạc cổ truyền của Việt Nam? Nhiều nhà nghiên cứu âm nhạc cho rằng, một số loại hình âm nhạc cổ truyền như Ca trù, Quan họ… là nền tảng của giao hưởng thính phòng. Ông có nhận xét gì về ý kiến này?
Tôi cũng được tiếp cận sơ qua về âm nhạc dân gian Việt Nam. Tôi đánh giá cao tính nghệ thuật chuyên nghiệp nhưng dân giã của nó. Tuy nhiên, âm nhạc dân gian Việt có phải là nền tảng của giao hưởng thính phòng hay không tôi chưa thể đưa ra nhận xét gì. Tôi cũng đã sắm cho mình một số nhạc cụ của Việt Nam như đàn T’rưng, đàn bầu…
Sang năm tôi sẽ viết một bản concerto trên nền nhạc cụ dân tộc của các bạn. Sau đó tôi sẽ tập với dàn nhạc và cho công diễn ở Berlin.
Xin cảm ơn ông!
(Nguồn: dantri.com.vn)
Đặng Hữu Phúc
Cả 3 buổi diễn của Berliner Symphoniker (20h 14/7. 15h&20h 15/7/2012) Tại Nhà hát lớn Hà Nội đều để lại những ấn tượng sâu đậm với khán giả về sự chuyên nghiệp.
Thực ra ấn tượng nhất là pianiste Kun Woo Paik, gốc Hàn, sống ở Paris. Trong đêm diễn đầu, ông chơi bản concerto số 2 của Rakhmaninoff. Đêm thứ 2 ông chơi Concerto số 2 của Chopin. Cả 2 bản nhạc này đã quá quen thuộc với thính giả Việt Nam, nhất là qua tiếng đàn của Đặng Thái Sơn.
Kun Woo Paik chơi đàn ở đẳng cấp quốc tế cao, tinh tế, nhẹ nhàng, sâu sắc, nhất là xử lý sắc thái đa dạng, bậc thầy.
Chỉ có một chút gây khó chịu cho người nghe ở cả 3 buổi hoà nhạc là sự xuất hiện của MC lên sân khấu đọc lại những thông tin đã được in trên tờ programme. Rồi xử lý thêm hiệu quả ánh sáng xanh đỏ tím vàng trong lúc diễn rất vô duyên vv… Tóm lại là có thêm (có thừa) một cái gọi là “đạo diễn sân khấu”.
Có lẽ đơn vị tổ chức (Cty AAA) không phải là những người am hiểu nhạc cổ điển nên nó thêm sự rườm rà theo sự hiểu biết của mình và tưởng như thế mới là hay, nó làm người nghe cứ phải kiên nhẫn chịu đựng mất thời gian chờ đợi âm nhạc mà đáng họ phải được hưởng ngay từ đầu.
Ngay từ cái tên chương trình “Những giai điệu vượt thời gian” đã là sự lẫn lộn giữa nhạc thính phòng giao hưởng và Ca khúc. Bởi trong khí nhạc, thính phòng giao hưởng thì Giai điệu chỉ là một phần của bản nhạc (ở ca khúc Việt Nam thì chỉ có độc giai điệu). Nếu nói cho đủ phải là “Những giai điệu, hoà âm, phức điệu, hiệu quả phối dàn nhạc… vượt thời gian.” Hoặc ngắn gọn hơn là “Những tác phẩm âm nhạc vượt thời gian” .
Âm nhạc cổ điển không cần bất cứ thứ bổ trợ nào trong buổi diễn (như các dòng nhạc POP) như trang trí sân khấu, ánh sáng, múa minh hoạ…vv bởi chỉ riêng nó đã là đủ, là trọn vẹn 100%, thêm vào cái gì cũng là thừa, là làm “nghiệp dư” hoá, làm mất sự tập trung vào âm nhạc của khán giả.
Những buổi hoà nhạc chuyên nghiệp trên thế giới (Và ở VN từ gần 20 năm nay cũng đã như vậy rồi) nó chỉ cần: phòng hoà nhạc có âm thanh tốt, khán khả im lặng tập trung tuyệt đối, ánh sáng vừa đủ cho nhạc công nhìn rõ ràng bản nhạc, có 1 tờ in programme và không cần bất cứ lời giới thiệu nào.
Thế là đủ, thêm cái gì vào cũng là thừa, là trở lại sự nghiệp dư!