Trang chủ | Thứ sáu, 24/05/2019 | Tìm kiếm
Phiên bản cũ
head top head bottom

Ý kiến mới nhất

Đồng chí Z
Bạn Minh Hương và Thuỷ Nguyên có ý kiến ngược hẳn với bạn Minh Hằng và bác ...Đến bài viết

thuy duong
nhac hay nhay cung dep verry good  Đến bài viết

thanhson
bài hát rất hay, ai nghe cũng nao nao một cảm nghĩ nhớ thương xa vời man mác một ...Đến bài viết

Thuy nguyen
Tôi ủng hộ ý kiến của bạn Minh Hương. Tài năng của nhạc sĩ Lê Minh Sơn và ...Đến bài viết

Minh Hằng
1. Nhiệm vụ của cơ quan chức năng mà cụ thể là các nhà quản lí âm nhạc ...Đến bài viết

Viettq
Thưa bác Nguyễn Bá Tấu, có thể bác hiểu sai ý tôi. Tôi chỉ không cho rằng ...Đến bài viết

Nguyễn Hoà
Viết sai ngữ pháp tiếng Việt rồi, NLH ơi. Dòng chữ dưới đây này chưa phải ...Đến bài viết

Minh Hằng
Anh A có trình độ trên đại học chính qui. Anh B trình độ đại học tại chức, ...Đến bài viết

Nguyễn Thị Khuyên
Bài hát rất tuyệt. Hoài niệm, thúc giục, khắc khoải, giai điệu nhanh nhưng ...Đến bài viết

Minh Hải
Tôi nghĩ không nhất thiết làm tất cả những cái như ông này gợi ý,nhưng cũng ...Đến bài viết

Tổng số lượt truy cập: 15427883
Trang chủ » Sách nhạc

HÃY ĐỂ SỰ CAO HỨNG TỘT ĐỘ VÀ TRÍ TƯỞNG TƯỢNG DẪN DẮT CHÚNG TA

Thứ ba, 07/02/2012

Hoàng Hạc

Đọc 3.3.3.9 Những mảnh hồn trần của Đặng Thân tôi không khỏi khâm phục công lao sưu tầm, tìm kiếm và đưa vào cuốn sách một khối lượng thông tin khổng lồ thuộc đủ mọi lĩnh vực. Đặc biệt tôi muốn nhắc đến những trang viết về Mahler, nhạc sỹ người Áo-Bohemien vĩ đại (từ trang 408 tới trang 411 và từ trang 422 tới trang 433 sách đã dẫn), đây là những trang Đặng Thân viết rất hay. Tôi nghĩ Đặng Thân chắc chịu ảnh hưởng rất nhiều Mahler, nên anh giữ những dấu ấn âm nhạc của Mahler trên văn xuôi của mình chăng? Ta có thể thấy văn xuôi của Đặng Thân gần như cũng sử dụng các thủ pháp của Mahler – Đó là những gián cách cực đoan và bất ngờ, thiên hướng Parodie (Giễu nhại), sự trích dẫn( của người khác và cả của chính mình) cùng với việc đặt cạnh nhau những phong cách cả "cực cao" lẫn "cực thấp"....Tôi cho rằng chính Maher với những phong cách nổi bật như vậy đã đặt nền móng cho Post-moderne (hậu hiện đại), một chủ đề gây nhiều bàn cãi nhất trong giới cầm bút ở Việt Nam hiện nay.Chắc chắn, Đặng Thân phải chấp nhận một số người có tiếng tăm "chửi bới" và "tráchh mắng" mình khi họ đọc "3.3.3.9 Những mảnh hồn trần" về sự quá khích của tác giả (Một ông Văn Bảy nào đó còn viết trên báo gọi tiểu thuyết này của Đặng Thân là một thể nghiệm quá trớn), nhưng tôi thì nghĩ rằng xét cho cùng, cái gì mới và lạ đều gây ra dị ứng trong người đọc và người nghe, cũng như Mahler đã từng bị Ralph Vaughan Williams mô tả tác phẩm của ông là "một bản sao có thể chấp nhận được của nhà soạn nhạc", còn Igor Stravinsky nổi tiếng gọi trệch tên ông thành malheur (tai họa) của âm nhạc! Đời mà lại!Có cái gì mới mà ban đầu không bị la ó đâu! Ngay Stravinsky khi trình diễn lần đầu bản Rite of Spring (Thánh lễ mùa xuân) tại Paris, một nửa hội trường đã đứng lên la ó :" Đây đâu phải là âm nhạc"! Đến bây giờ thì Thánh lễ mùa xuân của Stravinsky được coi là tuyên ngôn của âm nhạc hiện đại, một thứ thánh kinh âm nhạc tương tự như giao hưởng số 9 của Beethoven vậy!


Tôi đã từng cùng Đặng Thân "nằm lặng người" nghe giao hưởng số 6 mang tiêu đề "bi thương" của Mahler, nhìn thấy bộ mặt y quằn quại, đau đớn, còn đầu óc tôi tê dại, lúc như tỉnh lúc như mê khi nghe những giai điệu và hòa âm vừa thánh thần vừa ma mị ám ảnh, tôi hiểu Đặng Thân không phải viết để thử nghiệm sự phá phách. Tôi đánh giá cao những nhà văn xuôi viết dưới cảm hứng cao độ và trí tưởng tượng dẫn dắt đặc biệt bởi âm nhạc như Đặng Thân. Thú thực là tôi đã từng nghe Symphony No.6. của Mahler, Symphony No.6 của Tchaikovsky, Symphony số 9 của Beethoven, bản "Bolero" của Raven...v...v...rất nhiều tác phẩm âm nhạc đã khiến ta nghe phải phát khóc, chẳng khác gì Henric Heine khi xưa đã tới bảo tàng Le Louvre ngồi hàng giờ bên tượng thần Vệ nữ ở Milos mà khóc. Chẳng có gì đáng xấu hổ cả, chúng ta khóc vì sự toàn thiện toàn mỹ mà con người có thể đạt tới.
Tôi nhớ Pautovsky có lần nói:" Có những chân lý không cần phải bàn cãi, nhưng chúng thường nằm yên vô ích, không giúp gì cho hoạt động của con người, chỉ vì chúng ta lười biếng và dốt nát.
Một trong những chân lý không cần phải bàn cãi ấy có liên quan đến nghề văn, đặc biệt đối với công việc của những người viết văn xuôi. Chân lý đó là sự hiểu biết những lĩnh vực nghệ thuật hàng xóm láng giềng của văn chương như thi ca, hội họa, kiến trúc, điêu khắc và âm nhạc, nó làm cho thế giới bên trong của người viết văn xuôi trở nên phong phú dị thường, và làm cho văn của người đó có sức biểu hiện đặc biệt. Văn được bồi bổ thêm ánh sáng và màu sắc của hội họa, cái tươi mát của những từ vốn thuộc thi ca, cái cân xứng của kiến trúc, sự rõ ràng, có khối hình đường nét trong điêu khắc, nhịp điệu, tiết tấu và tính du dương của âm nhạc. Nhà văn không thể khinh miệt bất cứ một cái gì có thể mở rộng nhỡn quan của mình đối với thế giới. "
Đọc Đặng Thân cái làm tôi thú vị nữa là tính tri thức. Một tri thức trải rộng khắp cuốn sách, từ tôn giáo, phật giáo, hồi giáo, thiên chúa giáo...tới triết học, y sinh học, tâm lý học, địa trắc học, nhân chủng học, lịch sử...Có một bạn đọc đã comment khi đọc Đặng Thân là anh ta sẽ mua cuốn sách và để đầu giường tham khảo như một cuốn bách khoa thư, còn ông anh tôi, một nhạc sỹ già 78 tuổi đã về hưu (lớp tuổi dễ dị ứng nhất với cái mới) thì nói:" Tôi đọc nó và thấy khá thú vị".
Dĩ nhiên những tri thức vụn vặt được Đặng Thân sao chép và ném vào chỗ này, chỗ kia khiến cho bố cục cuốn sách trở nên khó định hình, khiến nhiều người than phiền là rất khó đọc. Người ta không biết xếp loại bố cục 3.3.3.9 Những Mảnh hồn trần là loại bố cục gì: bố cục đa tuyến tính theo chương hồi như tác giả đã định ra hay là bố cục kiểu xuắn ốc, một cấu trúc pha trộn, giễu nhại và liên văn bản ... Tôi thì tôi cho rằng Đặng Thân đã đưa ra một loại bố cục rất hậu hiện đại tôi tạm gọi nó là bố cục kiểu phân kỳ và hội tụ. Giống như một chùm tia sáng chiếu qua một kính phân kỳ nó được khuếch tán thành nhiều tia chạy tới vô tận, đôi khi nó chiếu qua một kính hội tụ và nó quy về một điểm nóng nhiệt đốt cháy tâm can chúng ta. Tôi có cảm giác như Đặng Thân gặp phải "vần đề" với các nhân vật của mình, dường như các nhân vật này ngọ nguậy, nổi loạn và dẫn dắt tác giả đi qua những khúc quanh bất ngờ mà chính tác giả cũng không lường trước được.Có vẻ như là một nghịch lý, nhưng nếu ai đã xem cuốn phim Secret window (cửa sổ bí mật) sẽ thấy đôi khi nghịch lý đó đã xảy ra với một số tác giả!  Tôi đồng cảm với Đặng Thân điều này, vì nghề văn không phải là một nghề thủ công và cũng không phải là một thứ công việc, nghề văn là một sứ mệnh, cái thôi thúc họ đến với lao động nặng nhọc và cay đắng của nghề viết chính là tiếng gọi của trái tim, của cảm hứng và trí tưởng tượng! Đọc từng chương, từng chương của cuốn sách, tôi dường như nghe thấy lúc thì tiếng kêu đầy đắng cay của con người tuyệt vọng nhưng vẫn cố bám víu những hy vọng mong manh, lúc thì phẫn nộ giận dữ trước những bất công, lúc thì chua cay, châm biếm, lúc lại là những lời an ủi đượm mùi hài hước nhưng buồn man mát....
Để kết luận, tôi nghĩ các bạn hãy đọc kỹ tác phẩm này, một tác phẩm điển hình cho lối viết hậu hiện đại, nói như  La nause (buồn nôn) của Jean Paul Shartre, các bạn đọc đi và sẽ thấy một Mộng Hường, Schditt, Dương Đại Nghiệp...dần dần hiện lên trong bạn, quậy quọ, lăn lộn và gào thét, tôi dám chắc có bạn sẽ phải nôn ra một đống tướng sau khi đã tiêu hóa nó và lúc đó các bạn sẽ nghĩ ngay đến câu:" trong mỗi con người đều có tồn tại một con lợn, chỉ có điều không biết con lợn đó giờ đang thức hay đang ngủ!"

(Nguồn: tonvinhvanhoadoc.vn)

Ý kiến bạn đọc

Tên (Bắt Buộc)
Email (không hiển thị trong bài viết) (Bắt Buộc)
Ý kiến (Bắt Buộc)

Các bài viết liên quan

Các bài viết khác