Trang chủ | Thứ ba, 25/04/2017 | Tìm kiếm
Phiên bản cũ
head top head bottom

Ý kiến mới nhất

Đồng chí Z
Bạn Minh Hương và Thuỷ Nguyên có ý kiến ngược hẳn với bạn Minh Hằng và bác ...Đến bài viết

thuy duong
nhac hay nhay cung dep verry good  Đến bài viết

thanhson
bài hát rất hay, ai nghe cũng nao nao một cảm nghĩ nhớ thương xa vời man mác một ...Đến bài viết

Thuy nguyen
Tôi ủng hộ ý kiến của bạn Minh Hương. Tài năng của nhạc sĩ Lê Minh Sơn và ...Đến bài viết

Minh Hằng
1. Nhiệm vụ của cơ quan chức năng mà cụ thể là các nhà quản lí âm nhạc ...Đến bài viết

Viettq
Thưa bác Nguyễn Bá Tấu, có thể bác hiểu sai ý tôi. Tôi chỉ không cho rằng ...Đến bài viết

Nguyễn Hoà
Viết sai ngữ pháp tiếng Việt rồi, NLH ơi. Dòng chữ dưới đây này chưa phải ...Đến bài viết

Minh Hằng
Anh A có trình độ trên đại học chính qui. Anh B trình độ đại học tại chức, ...Đến bài viết

Nguyễn Thị Khuyên
Bài hát rất tuyệt. Hoài niệm, thúc giục, khắc khoải, giai điệu nhanh nhưng ...Đến bài viết

Minh Hải
Tôi nghĩ không nhất thiết làm tất cả những cái như ông này gợi ý,nhưng cũng ...Đến bài viết

Tổng số lượt truy cập: 13829393
Trang chủ » Nghe nhìn

Bạn đọc viết: VỀ ĐÂY VỚI ĐƯỜNG TÀU CỦA LƯU CẦU

Thứ ba, 27/12/2011

Nguyễn Thông

duong tauNhạc sĩ Lưu Cầu nổi tiếng chưa đến cỡ các cụ Hoàng Vân, Huy Du, Nguyễn Đức Toàn... nhưng thế hệ mình chả mấy người không biết ông, không thuộc bài hát của ông. Những bài mà mình rất thích như: Miền Nam ơi, chúng tôi đã sẵn sàng, Miền nam nhớ mãi ơn người, Bài ca đất nước anh hùng, nhưng thích nhất là Về đây với đường tàu (viết năm 1967).

Bài này nhiều ca sĩ thể hiện, tuy nhiên chị Bích Liên là số 1. Cũng cần nói thêm, gắn với giọng hát tuyệt vời của sơn ca Bích Liên là tiếng dương cầm tuyệt vời không hề thua kém của nghệ sĩ Hoàng My, hầu như bài nào cũng cặp song trùng đỉnh cao ấy. Chả có gì lạ, pianist Hoàng My là ông xã của chị Liên.

Lâu rồi mình không đi tàu lửa. Chả phải do giàu sang dư dả tiền bạc gì mà vì bấn bíu với cuộc mưu sinh nên ít vào Nam ra Bắc, may ra năm một lần về thăm mẹ già ở quê thì đặt trước chiếc vé giá rẻ của Jetstar về cho nhanh, tiết kiệm thời gian, được ngồi lâu bên mẹ. Nhưng tuyến đường sắt xuyên Việt hơn nghìn bảy trăm cây số thì đã in vào tâm óc mất rồi.

Mình vào Nam chuyến đầu tiên tháng 4.1977 đi đường biển, tàu thủy Thống Nhất, vì bến quê Hải Phòng vừa gần vừa tiện. Rồi sau đó lúc thì đường biển, lúc đường sắt, năm nào cũng ra vào vào ra. Đi tàu lửa từ thời nó bò xuyên Việt hết những 72 tiếng, chen chúc cùng đủ mọi hạng người, chất đầy hàng hóa, gà lợn. Ghế gỗ cứng, toa nào toa nấy luôn chật ních, đón khách dọc đường như xe buýt, người đi tàu đến ga nào tiện bữa thì ăn ở ga ấy hoặc mua lên ăn qua quýt cho xong. Mỗi hành trình là cả cuộc trải nghiệm gian lao khổ ải, học thêm từ cuộc sống biết bao điều. Lạ, là những vùng tàu đi qua đều để lại những ấn tượng vô cùng sâu đậm, yêu thương. Nói với tâm hồn trong trẻo, rất tình thực, mỗi chuyến đi thêm yêu đất nước mình.
Bài này đến nay tuổi thọ có dư 40 năm, chất trẻ trung sôi nổi thì vĩnh viễn không theo thời gian, cứ trẻ mãi trẻ mãi. Bạn thấy không, một đề tài chả có gì đặc biệt, càng không phải là hấp dẫn, vậy mà qua nét nhạc và giọng hát của những tài năng đích thực, của tâm hồn giàu cảm xúc, đã trở nên hấp dẫn lạ thường.

Ý kiến bạn đọc

Tên (Bắt Buộc)
Email (không hiển thị trong bài viết) (Bắt Buộc)
Ý kiến (Bắt Buộc)

Các bài viết liên quan

Các bài viết khác