Trang chủ | Thứ tư, 22/05/2013 | Tìm kiếm
Phiên bản cũ
head top head bottom

Ý kiến mới nhất

Đồng chí Z
Bạn Minh Hương và Thuỷ Nguyên có ý kiến ngược hẳn với bạn Minh Hằng và bác ...Đến bài viết

thuy duong
nhac hay nhay cung dep verry good  Đến bài viết

thanhson
bài hát rất hay, ai nghe cũng nao nao một cảm nghĩ nhớ thương xa vời man mác một ...Đến bài viết

Thuy nguyen
Tôi ủng hộ ý kiến của bạn Minh Hương. Tài năng của nhạc sĩ Lê Minh Sơn và ...Đến bài viết

Minh Hằng
1. Nhiệm vụ của cơ quan chức năng mà cụ thể là các nhà quản lí âm nhạc ...Đến bài viết

Viettq
Thưa bác Nguyễn Bá Tấu, có thể bác hiểu sai ý tôi. Tôi chỉ không cho rằng ...Đến bài viết

Nguyễn Hoà
Viết sai ngữ pháp tiếng Việt rồi, NLH ơi. Dòng chữ dưới đây này chưa phải ...Đến bài viết

Minh Hằng
Anh A có trình độ trên đại học chính qui. Anh B trình độ đại học tại chức, ...Đến bài viết

Nguyễn Thị Khuyên
Bài hát rất tuyệt. Hoài niệm, thúc giục, khắc khoải, giai điệu nhanh nhưng ...Đến bài viết

Minh Hải
Tôi nghĩ không nhất thiết làm tất cả những cái như ông này gợi ý,nhưng cũng ...Đến bài viết

Tổng số lượt truy cập: 7338518
Trang chủ » Phiếm bàn

TÔI CHỈ LÀ ASHKENAZY! HAY QUỐC NẠN LOẠN CHỨC DANH, HỌC VỊ

Thứ năm, 18/11/2010

Đặng Hữu Phúc

Tôi chỉ là Ashkenazy

Tôi xin được bắt đầu bài viết này bằng một câu chuyện có thật xảy ra ở TP Hồ Chí Minh vào năm 1995. Chuyện như sau: Trong một chuyến đi bằng đường hàng không, do trục trặc, nghệ sỹ Piano lớn của thời đại chúng ta là Vladimir Ashkenazy đã phải dừng lại ở TP HCM hai ngày.

Tất nhiên một nghệ sỹ lớn như Ashkenazy khó lòng mà không bị phát hiện ra trong thế giới nhiều thông tin này. Và ông đã được mời tổ chức một buổi hoà nhạc nho nhỏ cho những người hâm mộ. Với sự khiêm tốn vốn có ở những người vĩ đại, ông chỉ muốn biểu diễn ở phòng nhỏ trong Nhạc viện TPHCM và chủ yếu dành cho một công chúng hẹp, trong giới nhà nghề. Việc này tất nhiên được nhạc viện thành phố chú ý ngay và họ muốn biến chuyến thăm bất đắc dĩ này quảng cáo thêm cho uy tín của nhạc viện.

Người lãnh đạo nhạc viện lúc đó là một giáo sư, tiến sỹ, nghệ sỹ nhân dân đã dẫn đầu một nhóm giáo sư, tiến sỹ của nhạc viện TPHCM đón tiếp Ashkenazy.

Trong buổi tiếp, sau khi trân trọng giới thiệu với Ashkenazy từng thành viên của ta với đầy đủ chức danh, học vị, thì việc mà phía ta muốn hỏi ông ta, để đưa vào programe (tờ in chương trình) và giới thiệu khi biểu diễn là: Ashkenazy là gì? Thạc sỹ, tiến sỹ, giáo sư hay là gì gì hơn thế nữa ? Và câu trả lời là: Tôi chỉ là Ashkenazy.

Tưởng khách không hiểu. Chủ lại hỏi lại và gợi ý thêm cho dễ hiểu hơn: chắc một nghệ sỹ lớn như ông thì phải có tham gia giảng dạy, vậy khi đó chức danh và học vị của ông là gì? Câu trả lời vẫn không thay đổi: Tôi chỉ là Ashkenazy.

Ô hay! Lạ cái ông này, cỡ như ông ta ít nhất cũng phải có một chức danh gì chứ? hay ông ta giấu? Và cuộc gặng hỏi vẫn tiếp tục. Tuy vậy, truy mãi, cuối cùng, dù đông người, ta đã phải chịu thua một mình ông, vì câu trả lời vẫn chỉ có thế, dù đã được pha thêm chút khó chịu: Tôi chỉ là Ashkenazy!

Người đứng giữa cầm quyển sách là Ashkenazy (Ảnh do tác giả cung cấp)

Cách giới thiệu một cuộc hoà nhạc ngày nay và cái tên cha sinh mẹ đẻ

Trên thế giới thì hàng trăm năm nay, khi giới thiệu một buổi biểu diễn nhạc chuyên nghiệp (hoặc in trên bìa CD) chỉ đơn giản như sau, ví dụ:

1/Về tác giả : Sonate số 2, giọng Si giáng thứ của F.Chopin.

2/Về biểu diễn: Piano : V.Ashkenazy

Cách đây khoảng trên hai chục năm, ở Việt Nam ta cũng tương tự như vậy. Nhưng bây giờ thì khác xa rồi, thường họ sẽ giới thiệu theo công thức như sau:

1/ Về tác giả: Tên tác phẩm, của + Chức danh (giáo sư, phó giáo sư) + học vị (tiến sỹ, thạc sỹ) + Danh hiệu (nghệ sỹ Nhân dân, nghệ sỹ ưu tú. Nhà giáo Nhân dân, nhà giáo ưu tú). + Giải thưởng (giải thưởng Hồ Chí Minh, giải thưởng nhà nước) + Chức vụ quản lý (Chủ tịch, Giám đốc, Hiệu trưởng, Viện trưởng...) + tên tác giả

2/ Về biểu diễn: Độc tấu + tên nhạc cụ, do + Chức danh (giáo sư, phó giáo sư) + học vị (tiến sỹ, thạc sỹ) + Danh hiệu (nghệ sỹ Nhân dân, nghệ sỹ ưu tú. Nhà giáo Nhân dân, nhà giáo ưu tú) + Giải thưởng (giải thưởng Hồ Chí Minh, giải thưởng nhà nước) + Chức vụ quản lý (Chủ tịch, Giám đốc, Hiệu trưởng, Viện trưởng...) + tên người + biểu diễn

Mời bạn đọc thử lắp những chức danh, danh hiệu này trước những tên tuổi như: Mozart, Beethoven, Chopin ..... hoặc: Karajan, Rubinstein, Horowitz vv... bạn sẽ thấy nó hài hước tới mức nào ngay. Thêm bất cứ cái gì trước những cái tên đó, đều là một sự xúc phạm khó tha thứ. Bản thân nó đã là vàng mười. Sự sâu sắc luôn mộc mạc, giản dị. Ngược lại với sự son phấn loè loẹt, hàng mã.

Và không chỉ dừng lại ở các cuộc biểu diễn, mà ngay cả trong các cuộc họp hành, hiếu hỷ. Khi mời ai lên phát biểu, người ta cũng luôn luôn phủ đầu làm tối tăm mặt mũi cử toạ bằng một tràng dài các chức danh, học vị, chức vụ quản lý, chức vụ Đảng, cuối cùng mới đến tên người. Điều này dần dần đã thành thói quen, gây sự thiếu thân thiện và tủi phận với những kẻ chỉ có cụt lủn mỗi cái tên cha sinh mẹ đẻ. Họ cảm thấy hẫng như mình thiếu hẳn một cái đuôi.

Cuộc họp nội bộ ngày xưa thì giản dị: "Mời anh Trí" hay "Mời chị Tuệ" lên phát biểu. Chỉ vỏn vẹn có 3 từ thôi, mà sao thân mật, ấm cúng và hiệu quả biết bao. Còn bây giờ thì phải khoảng trên dưới 30 từ. Cũng theo công thức trên, ta lại cùng nghép thử, ví dụ :

Xin kính mời + chức danh + học vị + toàn bộ danh hiệu đã được phong + toàn bộ giải thưởng đã được tặng + toàn bộ chức vụ quản lý, chức vụ Đảng đang có + Ông(Bà) + họ tên đầy đủ + lên phát biểu.

Mời bạn tham khảo thêm tên và tước hiệu của cụ Phan Thanh Giản (1796-1867) một đại thần triều Nguyễn phong kiến như sau: Hiệp biện Đại học sỹ, lãnh Lễ bộ thượng thư, kiêm quản Hộ bộ ấn triện, sung Kinh diên giảng quan, sung Cơ mật viện đại thần, kiêm Quốc tử giám sự vụ, kiêm quản Văn thần phò mã đô uý, Phan Thanh Giản, tự Tĩnh Bá, hiệu Ước Phu. (50 từ)

Ôi, nếu cụ sống lại và đến dự một cuộc họp nội bộ của chúng ta ngày nay, và được ta giới thiệu cụ với đầy đủ chức danh như trên, thì chắc cụ rất hãnh diện. Vì lũ con cháu chúng ta sao mà giống thời các cụ thế! tiếp nối được truyền thống cha ông xưa. Và vẫn đang liên tục phát triển.

Đây là hiện tượng phổ biến trên toàn quốc khoảng hai chục năm nay chứ không chỉ riêng ở một đơn vị nào, và nó vẫn còn đang phát triển theo hướng rườm rà hơn nữa. Tôi sợ với đà này, một ngày nào đó, ngay trong gia đình, bố mẹ, con cái, vợ chồng... hoặc bạn bè gặp nhau ngoài phố, khi gọi nhau cũng phải kèm theo những danh hiệu rườm rà đã kể trên thì thực là rồ dại.

Vậy bạn đọc nghĩ sao về những hiện tượng này? Bản chất của những hiện tượng này là gì?

Một cuộc chạy đua chức danh trên toàn quốc "trồng lúa thu hoạch khoai"

Ta tự hào về chế độ ưu việt xã hội chủ nghĩa (mà hiện nay chỉ có người dân ở một số ít nước được hưởng là: Triều Tiên, Cu ba, Lào và Trung Quốc) mọi người đều bình đẳng. Nhưng thực chất thì người ta đang dựa theo chức quyền để phân chia đẳng cấp, quyền lợi, tất nhiên chức càng cao, bổng lộc càng lớn.

Lúc sống đã vậy, tận tới lúc chết chôn ở đâu cũng có tiêu chuẩn dựa theo chức tước. Vì thế cả xã hội đều trọng chức quyền. Mà muốn có chức quyền thì cần có bằng cấp, cộng thêm danh hiệu Đảng viên, là người ta có thể tiến thân, có thể trở thành lực lượng lãnh đạo với nhiều bổng lộc mà không cần phải có thực lực.

Đó là nguyên nhân sâu xa đã và đang dẫn đến việc nhiều kẻ cơ hội đổ xô đi săn bằng cấp bằng mọi giá. Đua bằng cấp, chức danh chứ không đua tài năng. Bởi đua tài năng, cuộc đua dưới ánh mặt trời, thì khó hơn nhiều, dễ lộ chân tướng và dễ bị thua. Bao nhiêu sức lực, thời gian và tiền bạc đáng ra để tập trung làm chuyên môn, làm nghề thì lại bị phung phí vào các cuộc đua tranh lấy bằng cấp. Nhìn vào con đường để trở thành thạc sỹ, tiến sỹ hiện nay ở nước ta đã bị biến chất. Nhiều người có lòng tự trọng không khỏi ngại ngùng và muốn lánh xa.

Bản thân bằng cấp và chức danh chân chính, lương thiện thì rất có ích cho xã hội. Trước kia, số giáo sư, tiến sĩ ở ta không nhiều, nhưng đó là những tên tuổi như: Đào Duy Anh, Tôn Thất Tùng, Nguyễn Mạnh Tường... Còn ngày nay thì đúng là "Ta tự hào đi lên. Ôi Việt Nam" giáo sư nhiều đến mức có thể "ra ngõ gặp giáo sư". Với thực trạng này thì nền học thuật của nước nhà có nguy cơ trở thành hữu danh, vô thực.

Trong lĩnh vực biểu diễn âm nhạc chuyên nghiệp, để chơi đàn, hát, làm được concert thì khó quá, muốn thế phải rèn luyện hàng ngày, phải hy sinh rất nhiều mà lại không oai bằng rẽ ngang đi làm tiến sỹ, đơn giản hơn, chóng được thăng chức với nhiều bổng lộc hơn.

Kết quả là: mục đích cuối cùng và duy nhất của âm nhạc là tiếng đàn, tiếng hát, những buổi concert và viết những tác phẩm âm nhạc chuyên nghiệp thì dần dần không còn ai làm, thay vào đó là rất nhiều tiến sỹ âm nhạc ra đời. Có được cái bằng tiến sỹ, phần lớn không ai chơi đàn và hát nữa. Tiền của nhân dân bỏ ra đào tạo họ để mang lại tiếng đàn tiếng hát cho đời đã trở thành vô ích vì sai mục đích. Trồng lúa thì lại thu hoạch khoai!

Hướng dẫn làm luận văn tiến sỹ chéo ngành chéo nghề

Ở hầu hết các trung tâm đào tạo đại học của Việt Nam trên toàn quốc hiện nay, để có được chức danh thạc sỹ, tiến sỹ, phải có người hướng dẫn viết luận văn, luận án. Đó là các giáo sư, phó giáo sư. Nhưng để đào tạo ra càng nhiều, càng nhanh và để "phổ cập" học vị thạc sỹ, tiến sỹ, người ta đã sử dụng các giáo sư hoặc phó giáo sư nghề này, hướng dẫn luận văn cho các thạc sỹ, tiến sỹ nghề khác.

Tuy cùng là một ngành, nhưng càng lên cao, càng phải chuyên sâu, và cùng một ngành nhưng rất nhiều nghề hoàn toàn khác nhau. Ví dụ như trong ngành thể thao thì môn cờ tướng với bắn súng hoặc đấm bốc, không hề có liên quan đến nhau. Hoặc trong ngành điện ảnh thì nghề viết kịch bản và nghề tạo khói lửa, cũng không hề có liên quan. Nghề nào cũng vậy. Nên dù biện minh rằng, đó là "hướng dẫn phương pháp luận" thì cũng chỉ là ngụy biện, và không thể chấp nhận được.

Thử tưởng tượng trong cùng ngành y. Giáo sư chuyên nghề phụ khoa lại đi hướng dẫn luận văn cho tiến sỹ chuyên nghề nha khoa thì có được không? Bởi vì hai bộ phận này của cơ thể chúng ta là hoàn toàn khác nhau, có những chức năng hoàn toàn khác nhau. Vậy mà chéo ngành chéo nghề vẫn vô tư hướng dẫn đã trở thành bình thường từ lâu.

Vậy xin hỏi cấp trên có biết vấn đề này không? Với những sự hướng dẫn như vậy, những bản luận văn đó có giá trị gì không? Và trong việc này liệu có thể tránh được tiêu cực không? Có được cái bằng cấp ấy, có đáng tự hào để mời mọi người đi khao "rửa bằng" không? Có lẽ sự "rửa bằng" nghĩa đen lại chính xác hơn vì nó vốn không được sạch sẽ cho lắm.

Theo chúng tôi, cấp bộ hãy cho dừng ngay kiểu hướng dẫn trái ngành trái nghề như hiện nay ở hầu hết các cơ sở đào tạo trên cả nước. Và cho rà soát lại tất cả các luận văn thạc sỹ, tiến sỹ đã có. Nếu không phải do người hướng dẫn có cùng chuyên môn thì cho thu hồi lại, và các luận văn đó phải được làm lại, với sự hướng dẫn của các giáo sư cùng chuyên ngành và công khai việc này trong giới chuyên ngành.

Các danh hiệu, giải thưởng, câu chuyện cười ra nước mắt
Vườn hoa chỉ có 2 loại hoa

Định kỳ một hai năm gì đó, ta có những đợt phong tặng danh hiệu nghệ sỹ ưu tú, nghệ sỹ Nhân dân và trao tặng các giải thưởng Nhà nước và giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật. Việc này không phải do người Việt Nam ta nghĩ ra, mà do chúng ta học tập từ Liên Xô cũ. Họ phong nghệ sỹ Công Huân, nghệ sỹ Nhân dân, giải Xtalin, giải Lê Nin về văn học nghệ thuật ( ví dụ Giao Hưởng số 11 của Shotstakovitch được giải Xtalin năm 1953 vv...).

Sau khi Liên Xô tan vỡ, họ đã bỏ thói quen đã có từ hàng chục năm này. Rất nhiều cách tổ chức dập theo kiểu Liên Xô cũ như: nền kinh tế có kế hoạch, hành chính bao cấp, phân phối theo tem phiếu v.v... ta đã bỏ. Nhưng không hiểu vì sao cái thói quen trao những danh hiệu và giải thưởng văn học nghệ thuật học từ họ thì ta lại vẫn duy trì, bởi nó là một phần đồng bộ trong tư duy cấu thành chế độ bao cấp, cơ chế xin cho?

Lịch sử dân tộc ta đã chứng minh bằng máu và nước mắt một quy luật là: những chính sách dập khuôn theo ngoại bang sớm muộn rồi cũng gây những hậu quả xấu, thậm chí là những thảm hoạ dân tộc.

Về việc phong danh hiệu nghệ sỹ, hãy để chính những nghệ sỹ, bằng tài năng, họ làm nên tên tuổi riêng của mình (như Ashkenazy) thì nó mới có giá trị thực, bền lâu và duy nhất. Không ai có thể ghen tỵ với ai được, vì không ai giống ai. Hàng ngàn nghệ sỹ tài năng, thì sẽ có hàng ngàn cái tên khác nhau, có giá trị khác nhau, giống như vườn hoa với muôn hoa, muôn màu khoe sắc, chứ không phải chỉ có 2 loại hoa ưu tú và nhân dân.

Mà muốn được hưởng các danh hiệu này, phải làm đơn xin, cùng sự "vận động" để được phong (ban) tặng từ trên xuống. Trong hoàn cảnh đất nước ta tệ nạn xã hội tràn lan. Khó có thể tránh khỏi nhiều sự tiêu cực trong sự ban tặng danh hiệu, nếu vẫn giữ kiểu cơ chế ban phát như cũ.

Về việc trao giải thưởng Nhà nước và giải thưởng Hồ Chí Minh về VHNT, đây cũng là một kiểu cơ chế xin cho với những thành phần Ban giám khảo hoàn toàn được chỉ định từ trên, với những tiêu chí chấm giải tuỳ hứng. Người xin trao giải cũng phải làm đơn và "vận động".

Riêng trong ngành nhạc đã xảy ra những câu chuyện cười ra nước mắt xung quanh việc trao giải thưởng này. Điển hình là trong đợt đua tranh phong tặng năm 2006 (đây nên là đợt phong tặng cuối cùng) cả nước đều biết tới những chuyện "đồng nghiệp tương tàn" mà báo chí gọi là "cơn địa chấn trong làng nhạc". Nếu ta lại cứ tiếp tục trao giải thì không ai có thể khẳng định rằng những cơn "địa chấn" sẽ không trở thành "động đất"!

Nói tóm lại: Nhà nước ta nên bỏ lối tư duy kiểu dập theo Liên Xô cũ này!

6. Kết

Hãy để cho mọi người đánh giá tài năng và giá trị con người qua công việc. Dù anh có độn vào trước cái tên của anh hàng trăm danh vị đi nữa mà sản phẩm anh làm ra cho xã hội không có, hoặc tồi, hoặc có hại, thì khác nào gỗ mục được sơn son thếp vàng?

Một xã hội lành mạnh và có tương lai, là một xã hội biết tôn trọng những tài năng và những giá trị thực, bất kể họ có hay không có bằng cấp danh vị cao, tiền của nhiều, chức tước lớn.

Đối với người làm nghề nhạc chuyên nghiệp, thì đó là tiếng đàn, tiếng hát của người biểu diễn và tác phẩm của người sáng tác. Anh hãy tự hào về điều đó, và hãy gắn nó với cái tên cha sinh mẹ đẻ, chứ không phải là những thứ bằng cấp, danh hiệu (mà ở nước ta hiện nay của rởm nhiều hơn thật) và chức vụ quản lý anh đang có, đó chỉ là những thứ son phấn nhất thời.

Bảng giá trị tưởng như là chân lý đơn giản và hiển nhiên này lại đang bị lật ngược. Nguyên nhân chủ yếu là do bệnh thành tích, cơ hội, trọng bằng cấp, trọng chức quyền. Nó đang làm tê liệt trí tuệ Việt Nam. Phải chăng nó là một trong ba loại giặc đang đe doạ sự tồn vong của dân tộc mà Hồ Chí Minh đã nói, đó là: diặc đói, giặc dốt, giặc ngoại xâm? Với tiềm năng trí tuệ thế này, rồi dân tộc Việt Nam ta sẽ đi đến đâu? "Một dân tộc dốt, là một dân tộc yếu" (Hồ Chí Minh)

Là một người hoạt động trong nghề nhạc, tôi thấy cần phải viết bài này chỉ vì trách nhiệm công dân, với mong muốn nền học thuật nước nhà - nhất là âm nhạc - ngày càng trở nên lành mạnh và thực chất hơn. Tôi không nhằm vào bất cứ ai và cũng mong đừng ai giật mình bởi tôi luôn luôn kính trọng sâu sắc những giáo sư, tiến sỹ, thạc sỹ chân chính. Tuy không nhiều, nhưng họ có lương tri và trình độ chuyên môn thực sự. Tôi chắc rằng những người này sẽ ủng hộ những ý kiến trên của tôi.

Vì chúng ta đã nói dối quá nhiều và quá lâu rồi, nên những lời nói tử tế bây giờ lại trở nên hài hước. Tuy vậy - dù chỉ nhỏ bé như con Dã Tràng - tôi vẫn muốn nói rằng: Đừng sợ thay đổi vì chỉ nghĩ tới quyền lợi của bản thân, hãy nghĩ tới một tương lai tốt hơn cho tất cả. Đừng sợ ánh sáng, sợ thuốc đắng và sự thật.

Để kết bài viết này tôi xin mượn một câu Kiều của : [Giáo sư, tiến sỹ] Nguyễn Du (xin tạ tội với bậc tiền nhân vì sự xúc phạm này) :

"Mượn màu son phấn đánh lừa con đen"

Chữ "Con đen" ở đây được hiểu là những người dân bình thường.

Nguồn: VNN

Ý kiến bạn đọc

Tran Tuan Nga
Bai viet rat dung. Thoi nay no vay!

thuy hien
Tôi cũng đồng ý với vấn đề này.Tôi cung rat buc xuc voi van de nay.truoc day khi cam tam bang loai uu di xin viec lam khap noi o cac truong van hoa nghe thuat,toi chi nhan dc cai lac dau vi khong co bang cao hoc.Chang le tam bang do quan trong vay sao? chang le ai co tam bang do deu gioi het con ko co thi dc xem la ko co nang luc ah?

HoangDiep
Với tư cách là người phiên dịch chính thức của cuộc gặp gỡ với NS V.Ashkenazy năm 1995 tại Nhạc Viện,TP.HCM, tôi xin có đôi lời như sau: Đầu tháng 3/1995, nhân chuyến lưu diễn tại châu Á của Nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng V.Ashkenazy, Nhạc Viện TP.HCM được chỉ định sẽ là nơi đón tiếp ông vào một buổi chiều trong khoảng 2 tiếng đồng hồ tại phòng hòa nhạc nhỏ của Nhạc Viện lúc bấy giờ. Sau phần giới thiệu của phía “chủ nhà” là phần giao lưu giữa Nghệ sĩ V.Ashkenazy với thầy và trò chủ yếu thuộc khoa Piano với vài tiết mục độc tấu của học sinh – sinh viên, sau đó là của V.Ashkenazy. Do đã được biết trước về tài danh của nghệ sĩ này, nên hoàn toàn không có việc phía ta muốn hỏi ông ta, để đưa vào programe (tờ in chương trình) và giới thiệu khi biểu diễn là: Ashkenazy là gì? Thạc sĩ, tiến sĩ, giáo sư hay là gì gì hơn thế nữa… Chương trình giao lưu ngắn ngủi như vậy thì làm gì có chuyện phải in ấn program?! Còn việc người Việt chúng ta “thích” hay “quen” giới thiệu quan khách với đầy đủ chức danh, học vị thì phải đề cập đến “văn hóa giao tiếp và ứng xử” ở bình diện chung trong xã hội chúng ta như ý kiến của 2 bạn đọc Tran Tuan Nga và Thuy Hien chứ sao lại tự “sáng tác” ra một sự kiện không đúng với sự thật như vậy? Chưa kể trong sự kiện này, tác giả bài viết trên không hề có mặt và tấm hình do tác giả cung cấp là được scan từ cuốn Kỷ yếu của Nhạc Viện TP.HCM nhân kỷ niệm 20 năm ngày thành lập nên chất lượng hình ảnh mới kém như vậy. Thiết nghĩ, khi đề cập đến bất cứ vấn đề gì mang tính “nhạy cảm” thì cái Tâm, tính trung thực và sự khách quan phải được xem trọng hàng đầu(!?). Xem ra, thi hào Nguyễn Du luôn đúng khi nhận định “chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài” !

Hạnh Phương

Chuyên ngụ ngôn mà, từ Trang Tử, E dôp, la Phông- ten, Osho vv...đều thế, mô phỏng một chuyện để nói về nhân tình thế thái. Đâu có phải là đưa tin thời sự mà phải chính xác 100%.

Những gì bài báo nêu mới chỉ là phần nổi của tảng băng chìm về sự băng hoại đạo đức của xã hội hiên nay. Nhất là thói háo danh, chuộng bằng cấp...rởm

Nguyễn thiện Phương Hạnh

Tôi cũng có mặt trong buổi đón tiếp Ashkenazy.16 năm trôi qua,mọi chi tiết không thể nhớ hết được,nhưng những điều sâu đậm về Ashkenazy thì tôi không thể quên.Ashkenazy đã đến,chủ,khách cùng ngồi xuống để nói những lời xã giao phải phép và giới thiêu về nhau.Tôi cũng được giới thiệu là phó chủ nhiệm khoa piano,tốt nghiệp tại Sofia.....Cho đến nay,chuyện tiếp khách đều diễn ra bình thường như vậy.Hôm ấy,điều khác thường là Ashkenazy chỉ mỉm cười nhẹ và nhắc tên mình,1 chữ Ashkenazy.Sau đó,chúng tôi đưa ông lên hội trường B để biểu diễn.Đàn không tốt,âm thanh không tốt,nhưng những điều phi thường đã tràn ngập không trung... Ông nhẹ nhàng,đằm thắm,ông nói cả tiếng Nga.tiếng Đức,tiếng Anh ,ông ký tên lưu bút,trao đổi danh thiếp,chụp hình...Chúng tôi sung sướng như được sống trong chuyện cổ tích

Nhạc sỹ Đặng hữu Phúc đã xử dụng câu chuyện cổ tích nhỏ của chúng tôi ,mô phỏng nó trong 1 bài báo lớn mang 1 mục đích lớn:Giáo dục .Ủng hộ anh hay phản đối anh đều là đương nhiên khi bài báo đã mang tầm xã hội.

 

 

 

Đỗ Diệp

Bài viết của Đặng-hữu-Phúc thật là hay,trung thực,rất là hữu ích trong hoàn cảnh VIETNAM hiện nay.Bài này mong rằng sẽ được phổ biến rộng rãi,nhiều người đọc;nhất là những người Lãnh Đạo đất nước,các Bộ...những quan tai to,mặt lớn,....
Đúng là VIETNAM chúng ta hiện nay rất"sính" bằng cấp,danh hiệu,....và đôi khi trở thành trò hề lố bịch.
Tôi sống ở LONDON hơn 30 năm rồi (sang Anh  từ lúc 40 tuổi,nay hơn 70) ở VIETNAM tôi là công nhân hàn tầu ở Tổng xưởng đóng tầu HAIPHONG,sang ANH tôi cũng vẫn làm nghề hàn điện cho một xí nghiệp cũng khá lớn...buổi đầu còn bỡ ngỡ,nhưng với thời gian,do công việc, tôi hòa nhập vào xã hội khá nhanh,bạn bè khá nhiều từ chỗ làm việc cho đến khu phố tôi ở.Nói chung tôi rất quý mến người ANH vì lòng trung thực,giản dị,thân ái,bình đẳng,kín đáo,tế nhị,rõ ràng,sòng phẳng.....Đặc biệt Họ không có thói KhOE KHOANG,dĩ diện hão.
Chẳng thế mà hơn 30 năm sống ở ANH mà tôi chỉ gặp có Một Giám-Đốc...đó chính là giám đốc của xí nghiệp của tôi !!!!!!!!!!!
còn Giáo sư,tiến sĩ thì...chưa bao giờ gặp !!!!
Bác sĩ ư ???? tôi cũng chỉ gặp Bác sĩ khi ốm đau vào chữa bệnh mà thôi chứ đi ngoài đường thì chẳng biết ai là bác sĩ cả.............còn bạn bè thì cũng chẳng biết học vị của bạn là gì,chẳng biết họ giầu hay nghèo,cấp bậc gì,lương lậu là bao nhiêu...vì chẳng bao giờ mình cũng như họ KHOE vấn đề ấy cả.Vấn đề giầu,nghèo,bằng cấp,chức tước ở đây nó chẳng là cái gì  cả,cuộc sống thực sự bình đẳng,ai cũng như ai mà thôi.Bảo họ là"Phớt tỉnh ANG-LE" cũng đúng thôi vì họ không tò mò vào chuyện người khác,và cũng không muốn nguời khác tò mò vào chuyện riêng tư của mình.Đi phố thì cả tuần mới gặp một anh cảnh sát,mà cũng chỉ là một vài anh lính quoèn mà thôi.Họ rất vui vẻ,thân ái và được việc
Còn về VIETNAM thì chỉ trong vòng một ngày thì tôi gặp không biết bao nhiêu Luật-sư,Kiến trúc sư, Kỹ sư,thạc sĩ,tiến sĩ,giáo sư,viện sĩ,...giám đốc và cả...Tổng Giám Đốc nữa chứ(Vì họ tự khoe,tự giới thiệu về mình !!!!)....còn quan chức thì gặp cả Đống ,,,,từ Đại úy đến Đại tá...huy hiệu đầy người,nghênh ngang,vênh váo hống hách.Đặc biệt ở VIETNAM thì những người quyền chức,giầu có gặp họ qua cử chỉ,giao tiếp là ta biết ngay,khệnh khạng,ngông nghênh,ông tướng,thật là lố bịch,đáng thương cho họ vì nghèo nàn về tư cách.....Đúng là TA nên xem lại đường lối giáo dục của TA,nếu không thì đến một lúc nào đó nó sẽ trở thành không phải một mà sẽ trở thành 3 loại giặc:Giặc đói,Giặc dốt,Giặc ngoại xâm tàn phá đất nước và dân tộc ta                                             

Trọng Tín

Về việc "sính bằng cấp" ở VN đang là một hiện tượng có thực và ngày càng có nguy cơ tai hại...Tác giả ĐHP đã nêu được bản chất của vấn đề theo các kiểu hư cấu...Việc hư cấu về những "cổ tích đời thường" là quyền của người viết, tuy nhiên, việc hư cấu từ nhân vật có thật, còn sống và từng là người có uy tín về chuyên môn trong giới âm nhạc của VN với những điều "sai sự thật"(ở phần mở đầu bài) không chỉ là xúc phạm, gây tổn thương mà còn tạo sự bất bình cho những ai từng quan tâm đến sự kiện Ashkenazy tới VN.

Nếu hiểu được tiếng Việt, có lẽ NS Ashkenazy sẽ rất "khó xử" khi biết tên ông được nhắc tới trong một tình huống mang tính "thời sự nóng hổi" và "một thực trạng đáng buồn" ở VN?!

Ông bà ta vẫn có câu "lời nói chẳng mất tiền mua..." kia mà?!

Hoàng Lê Bình

Một sự thật trong xã hội đương thời mấy ai thấy được. Cảm nhận của thầy luôn và sẽ luôn là "kim chỉ Nam" của thế hệ như chúng em. Em cũng có quyền tự hào về quan điểm của thầy!

Xuân Vui

Theo GS-TSKH Trần Ngọc Thêm - Chủ tịch Hội đồng KH - ĐT Đại học Quốc gia TPHCM, Uỷ viên Hội đồng Lý luận T.Ư, hiện giáo dục Việt Nam đang mắc 4 trọng bệnh: Bệnh thành tích, bệnh cào bằng, bệnh suy dinh dưỡng và bệnh gian dối.

GS vào thẳng vấn đề:- Trước hết, về thực trạng giáo dục, tôi xin được nói thẳng thắn là hỏng ở các cấp học, trên khắp các bình diện, hỏng một cách căn bản và toàn diện. Chính vì thế nên Đảng, Nhà nước và tất cả người dân đều dễ dàng thống nhất với nhau về việc đổi mới giáo dục và đào tạo một cách căn bản và toàn diện như một nhu cầu cấp bách. Giáo dục VN theo tôi đang mắc 4 trọng bệnh: Bệnh thành tích, bệnh cào bằng, bệnh suy dinh dưỡng và bệnh gian dối.

Mời bạn xen thêm

http://dantri.com.vn/giao-duc-khuyen-hoc/bon-trong-benh-cua-nen-giao-duc-viet-nam-654199.htm

 

Dương Viết Hòa

    Chuyện anh Đặng Hữu Phúc (ĐHP) nói,dù có sao thì cũng đã phản ảnh rất đúng thực trạng một khía cạnh lớn của Xã hội ta - Văn hóa Bao bì !

    Những cái đó nó Cao siêu vời vợi...quá,lũ nhà quê chúng tôi chẳng biết nổi đươc-chỉ biết rằng,Nguyên khí Quốc gia,cái lẽ ra phải kính cẩn thờ phượng...thì người ta coi như rau muống ở chợ...họ xào nấu theo khẩu vị của riêng mình-ngoài cái Bản ngã Trọc phú trứ danh...của họ,họ có còn biết Trời cao-Đất dày...là gì đâu...!?!?...

    Có con trâu đi cày kém lắm,chủ bèn tặng cho anh học trò cưỡi đi học.Anh học trò bèn chất đầy sách vở lên lưng trâu,đi tới đâu cũng được chào đón trân trọng lắm.Trâu 

nghĩ : Chẳng qua anh học trò được kính trọng là do sách vở trên lưng ta-Bèn húc chết anh học trò-Chẳng dè mới vừa " Cướp Chính Quyền"...xong,liền bị người ta đập chết-trươc khi tắt thở,vẫn cố gào Ta chất đầy một lưng sách,sao các người lại khinh sách thế...?!

    Thời này nhiều anh cũng gào lên Ta là Tiến sỹ sao thằng DươngViếtHòa lại khinh ta thế...?!?!...

     Thật khốn nạn cho hậu duệ dòng giống con Lạc cháu Hồng...        

Minh Hằng

Cách đây 10 năm, có một anh nhờ tôi sửa giúp luận văn tiến sĩ. Thấy anh phải lụi hụi đi "thuê" đánh máy, kinh tế nhà anh lại khá giả, tôi khuyên anh mua cái Laptop về dùng. Một hôm anh tất tả đi xe ôm bê cái máy tính hở tênh hênh đến nhờ tôi tắt hộ, vì anh chỉ nhớ cách mở máy, đến khi tắt máy thì quên.

Tôi thông cảm với anh, bởi khi ấy Internet chưa phổ cập, Laptop vẫn là của hiếm. Nhưng tôi thiết nghĩ, ở đời có những cái cần phải học mới biết, có những cái không được học cũng phải biết làm. Ngày đó, ở tất cả các bậc đạo tạo trong hệ thống giáo dục quốc dân đều dạy tin học, ít nhất là lí thuyết và thực hành cơ bản. Vậy nên với một người sắp trở thành tiến sĩ thì việc tắt chiếc máy tính sẽ không phải là vấn đề khó khăn.

Từ đó tôi bắt đầu để ý thì thấy đa số tiến sĩ ở ta sau khi cầm tấm bằng là chỉ chú tâm vào việc làm cán bộ, phó giáo sư và giáo sư nhiều người vài năm chả cầm đến cuốn sách nhưng khi ngồi hội đồng thì phán như mình biết rõ lắm rồi. Thôi thì họ có học hàm giáo sư, học vị tiến sĩ chỉ để làm cán bộ quản lí cũng còn đỡ. Khổ nỗi họ lại hay tham gia làm công tác giảng dạy, thầy dốt mà trò giỏi thì thầy sẽ tìm cách kéo chân trò xuống, thầy dốt trò dốt thì cả thầy và trò đều phấn khởi nhưng kết quả thu được cho xã hội là bình phương của sự ngu dốt.

 

Xã hội văn minh người ta rất cần học hàm học vị, bởi học hàm học vị khi đó gắn với tri thức có thực. Ở xã hội không có tôn ti trật tự, ai cũng muốn xưng hùm xưng bá, khi ấy người dốt muốn ngoi lên để cai trị người khác thì cách tốt nhất là kiếm học hàm học vị dán đầy vào mình...

Ngoa Ngôn

Nhạc sĩ Đặng Hữu Phúc là người có tài, có trí tuệ; những vấn đề anh viết về thực trạng xã hội hiện nay cơ bản đúng bản chất. Việc anh "sáng tác-biến tấu" sự kiện kia không có gì đáng bàn, vì bản chất của nghệ thuật là vậy-có ảnh hưởng tích cực cho xã hội là được. Tuy nhiên, tôi xin trao đổi thêm với tác giả bài viết trong đoạn gần cuối, khi nói về người hướng dẫn luận án chéo chân:

Nếu anh viết trong phê với đối với hệ đào tạo cử nhân thì còn được, nhưng với hệ đào tạo Tiến sĩ thì đúng là anh cũng là người chẳng hiểu sâu được vấn đề. Nói cách khác, anh chưa hiểu được khái niệm Tiến sĩ và mục tiêu, quá trình đào tạo ở trình độ này. Ở đây cần chia sẻ với anh một sự thật là, ở Nhạc viện của ta thực chất chỉ đủ trình độ đào tạo cử nhân, còn ở trình độ Tiến sĩ là chưa và chưa thể được. Bởi lẽ Tiến sĩ là học vị cao nhất trong hệ thống giáo dục quốc dân, do vậy người học, dù ở ngành nào -dù chuyên môn có khác nhau nhưng vẫn phải đảm bảo mặt bằng chung là năng lực tư duy và học vấn.

Nếu nói theo cách của anh, thì đào tạo ở trình độ cao, trong ngành âm nhạc, chỉ biết có mấy nốt nhạc thôi sao?! Do vậy, ở đây cần phải nói thêm với anh rằng, nghề biểu diễn và sáng tác thì chẳng nói làm gì, nhưng đối với ngành nghiên cứu lý luận, thì đã không học cao thì thôi, đã đào tạo ở trình độ cao bắt buộc phải liên ngành. Nếu không làm được điều này thì, như đã nói, không thể nói chuyện đào tạo Tiến sĩ được. Vì không đào tạo được nên chúng ta mới chuyển sang một lý luận cao siêu để giải thích rằng ngành của chúng ta, Tiến sĩ của chúng ta là Tiến sĩ đặc thù, vì học âm nhạc chỉ biết mấy nốt...nhạc!

Nhân tiện đọc bài viết của anh, tôi có mấy lời như thế đấy. .......

Xem trang kế tiếp: 1 2

Tên (Bắt Buộc)
Email (không hiển thị trong bài viết) (Bắt Buộc)
Ý kiến (Bắt Buộc)

Các bài viết liên quan

Các bài viết khác