Đồng chí Z
Bạn Minh Hương và Thuỷ Nguyên có ý kiến ngược hẳn với bạn Minh Hằng và bác ...Đến bài viết
thuy duong
nhac hay nhay cung dep verry good
Đến bài viết
thanhson
bài hát rất hay, ai nghe cũng nao nao một cảm nghĩ nhớ thương xa vời man mác một ...Đến bài viết
Thuy nguyen
Tôi ủng hộ ý kiến của bạn Minh Hương. Tài năng của nhạc sĩ Lê Minh Sơn và ...Đến bài viết
Minh Hằng
1. Nhiệm vụ của cơ quan chức năng mà cụ thể là các nhà quản lí âm nhạc ...Đến bài viết
Viettq
Thưa bác Nguyễn Bá Tấu, có thể bác hiểu sai ý tôi. Tôi chỉ không cho rằng ...Đến bài viết
Nguyễn Hoà
Viết sai ngữ pháp tiếng Việt rồi, NLH ơi.
Dòng chữ dưới đây này chưa phải ...Đến bài viết
Minh Hằng
Anh A có trình độ trên đại học chính qui. Anh B trình độ đại học tại chức, ...Đến bài viết
Nguyễn Thị Khuyên
Bài hát rất tuyệt. Hoài niệm, thúc giục, khắc khoải, giai điệu nhanh nhưng ...Đến bài viết
Minh Hải
Tôi nghĩ không nhất thiết làm tất cả những cái như ông này gợi ý,nhưng cũng ...Đến bài viết
CHOPIN - NGƯỜI THẦY PIANO (Phần 1)
João Paulo Casarotti
Nguyễn Đình Đăng lược dịch từ: J.P. Casarotti, “Chopin, the piano teacher”

Tượng kỷ niệm Chopin của Karol Badyna
do Ba Lan tặng Singapore năm 2008, đặt tại vườn thực vật Singapore
Năm 1832, sau khi ra mắt thành công như một nghệ sĩ piano tại Paris, Fryderyk Chopin (1810-1849) bắt đầu sự nghiệp dạy piano và sáng tác. Tài năng và mối quan hệ rộng của ông với giới trí thức và quý tộc Paris đã khiến ông trở thành một thầy dạy piano nổi tiếng. Mặc dù Chopin không thích biểu diễn và chỉ có vài học sinh thực sự xuất sắc, ông rất thích dạy piano. Những người cùng thời kỳ Lãng Mạn coi phương pháp dạy piano cuả Chopin là cuộc cách mạng. Phương pháp của Chopin thực sự đã mở màn cho phương pháp sư phạm piano hiện đại.
Vai trò giảng dạy trong cuộc đời của Chopin
Trong 17 năm, từ 1832 đến 1849, Chopin dạy piano vào mùa đông và sáng tác vào mùa hè. Vì Chopin rất “dị ứng” với biểu diễn trước công chúng và cũng không kiếm được nhiều tiền trong việc xuất bản các tác phẩm của mình, ông thu nhập chủ yếu bằng dạy piano.
Một trong các học trò cưng của ông, Carl Mikuli kể lại như sau:
“Mỗi ngày vài giờ Chopin dành toàn bộ sức lực của mình cho giảng dạy và ông thích thú thực sự. Ông thường đòi hỏi cao từ học trò, vì vậy thường xảy ra các "leçons orageuses" ("các buổi học giông bão"), khi các cô nương mắt đẫm lệ rời khỏi ‘thánh đường” Cité d’Orleans, phố Saint-Lazare, nhưng không mảy may oán giận người thầy của mình. Mỗi buổi học có khi kéo dài tới vài giờ liên tiếp tới khi cả thầy lẫn trò đều mệt mỏi”.
Trong một bức thư gửi về Warsaw cho cha mẹ mình, đề ngày 8 tháng 6 năm 1847, Chopin viết: "Cha mẹ sẽ không tin rằng các học trò của con đáng yêu như thế nào đâu ...". Giảng dạy piano đối với Chopin đã trở thành một niềm say mê hơn là nguồn thu nhập.
Lớp piano của Chopin
Lịch học
Một học trò thường xuyên của Chopin thường học ông mỗi tuần hai buổi. Trên thực tế, có nhiều ngoại lệ, ví dụ, Charles Filtsch, một trong những học trò triển vọng nhất của Chopin, được ông dạy ba buổi mỗi tuần. Marie von Harder nói đã từng học ông hàng ngày. Trên lý thuyết, mỗi buổi học được cho là kéo dài từ 45 phút đến một giờ, tuy nhiên đối với các học trò có năng khiếu, Chopin thường kéo dài buổi học tới vài tiếng. Theo Jean-Jacques Eigeldinger, số buổi học mỗi tuần của mỗi học trò phụ thuộc vào thì giờ của Chopin, nhu cầu cá nhân và tài năng của học trò, và về khả năng tài chính của họ. Một số học trò nói rằng Chopin đã từng dạy miễn phí, hoặc đã dạy thêm cho họ nhiều buổi.
Thông thường, Chopin dạy mỗi ngày năm buổi. Ông dành ngày chủ nhật để dạy các học trò có năng khiếu. Những buổi dạy đó thường dài hơn. Bà Streicher từng viết:
“Nhiều Chủ nhật, tôi bắt đầu học lúc 1 giờ chiều và được ông thả ra lúc 4 hoặc 5 giờ chiều”.
Học phí học Chopin
Theo các học trò của Chopin là Jan Matuszynsky vào năm 1834 và Charles Halle vào năm 1836, Chopin tính phí ít nhất là 20 francs cho mỗi buổi học. Một lá thư của George Sand vào năm 1841 cho thấy học phí học Chopin vẫn như vậy. Trên thực tế, học phí của Chopin được coi là một trong những mức học phí cao nhất thời đó. Vào thời đó tiền công của một người lao động Pháp có tay nghề cao hiếm khi vượt quá 4 francs một ngày, vì vậy qua 45 phút giảng dạy, Chopin đã kiếm gấp 5 lần thu nhập một ngày của một người lao động có tay nghề cao. Khi bị chỉ trích vì đòi học phí cao, Chopin đã trả lời rất ngạo mạn. George Sand kể lại:
Một vài quý bà phản đối rằng phố Pigalle quá xa khu thanh lịch của họ. Chopin trả lời: ‘Thưa Quý Bà, một buổi học 20 francs tại nhà riêng của tôi và trên piano của riêng tôi có chất lượng cao hơn một buổi 30 francs nếu tôi dạy tại nhà học trò mình, và ngoài ra, Quý Bà còn phải cho xe của mình đến đón đưa tôi nữa. Vì vậy, tùy Quý Bà lựa chọn.
Một lần khác Chopin nói:
“Kalkbrenner tính phí 25 francs. Hôm nay tôi dạy năm buổi. Có lẽ quý vị nghĩ tôi đang làm giàu, nhưng quý vị nhầm. Tôi chi cho xe ngựa và găng tay trắng nhiều hơn tôi thu, nhưng thiếu những thứ này, tôi sẽ không đàng hoàng”.
Chopin thích giảng dạy trong căn hộ riêng của mình và dùng piano của mình, mặc dù như George Sand đã viết, ông cũng chấp nhận dạy tại nhà học trò với một khoản phí bổ sung, kèm thêm chi phí vận chuyển. "Hầu như tất cả các học trò của Chopin, khi viết về các buổi học của họ với ông, đều viết về căn hộ của ông". Chopin có một căn hộ thanh lịch ở Paris, nơi ông đã sống và mở lớp dạy piano. Trong một bức thư gửi Chopin, cha của ông tỏ ra thấu hiểu sự cần thiết có một căn hộ sành điệu, tuy ông cũng lo lắng với các khoản chi phí cho sự sang trọng như vậy: “Thế là bây giờ con đã thu xếp xong nội thất của con, và thực sự không phải không sang trọng, nếu cha có thể nói như vậy. Nhưng cha hoàn toàn hiểu rằng con phải làm như vậy vì con dạy học tại nhà, mà ngày nay và bao giờ cũng vậy, người ta luôn nhìn người theo bề ngoài. Nhưng con cứ yên tâm tiến hành đi, con trai của ta”.
Piano của Chopin
Chopin luôn đúng giờ trong các buổi dạy của mình và hầu như không bao giờ bỏ buổi nào. Căn hộ của Chopin có hai piano Pleyel, một grand piano và một piano thường (uprigh). Các học sinh chơi grand piano còn Chopin chơi chiếc piano thường.

Hai piano Pleyel (grand và upright) của Chopin. Cây upright piano chỉ có 78 phím, hiện được triển lãm tại tu viện ở Valldemossa (đảo Majorca), nơi Chopin và George Sand đã nghỉ vào muà đông 1838-1839. Một số preludes trong Op. 28 đã được ông viết tại đây, dùng cây upright piano này, trong đó có prélude số 15 - còn được gọi là "Giọt mưa".
Mikuli kể lại:
Trong một giờ học, học trò thường chỉ chơi vài nhịp (mesures), trong khi Chopin chơi trên piano thường (các học trò luôn được chơi trên grand piano, và phải hứa là chỉ tập trên piano tốt nhất), liên tục cắt ngang, và sửa chữa, dâng hiến cho sự ngưỡng mộ vẻ đẹp hoàn hảo lý tưởng. Có thể nói không ngoa rằng chỉ có học trò mới hiểu Chopin như một nghệ sĩ piano vĩ đại không ai sánh kịp.
Trái với nhiều nghệ sĩ piano hàng đầu thời đó, như Liszt và Thalberg, những người chuộng Erard piano, Chopin thích Pleyel piano. Một trong những học trò của ông, von Timm lúc đầu thích Erard piano, nhưng sau khi theo học Chopin, bà đã thay đổi. Bà mô tả sở thích Pleyel piano của Chopin như sau:
Từ trước tới giờ tôi từng chơi trên các piano phím nặng hơn là các piano phím dễ dàng, khiến các ngón tay của tôi khoẻ lên nhiều. Tuy nhiên, trên các đàn loại này không thể nào dùng cổ tay và cánh tay để tạo ra được các độ chuyển âm sắc tương tự như khi chỉ chơi bằng các ngón tay riêng biệt. Tôi đã từng được nghe những độ chuyển đó trên cây piano tốt tại nhà Chopin. Ông gọi Erard piano là "un traitre perfide" (kẻ phản bội). Những gì vang lên khá hoàn hảo trên cây Erard cứng rắn bỗng trở nên thô kệch và xấu xí trên cây piano của Chopin. Chopin coi việc chơi một cây đàn tốt với một âm sắc sẵn có như Erard piano trong một thời gian dài là nguy hiểm. Ông nói rằng các nhạc cụ loại này hủy hoại độ nhấn của ngón tay: “Dù có sờ, hay đấm lên phím thì kết quả cũng như nhau, âm thanh bao giờ cũng đẹp và tai không cần gì nữa vì đã no âm thanh rồi”.
Học trò của Chopin
Hầu hết học trò của Chopin đều không trở thành các nhạc công được thừa nhận, bởi đa số là các nữ quý tộc. Tuy nhiên, nhiều người trong số họ thực sự là những nhạc công nghiêm túc. Franz Liszt từng nhận xét: “Chopin đã không may mắn với học trò của mình". Trên thực tế, mặc dù Chopin đã không tạo ra một "trường phái" như Liszt đã làm, nhiều học trò của ông sau này đã trở thành những người mang trọng trách gìn giữ truyền thống Chopin. Theo Jean Elgendinger:
Chopin không có tác phong áp đặt nhân cách của mình lên học trò, như Liszt làm. Bằng đề xuất và gợi ý, Chopin chiếm được lòng tôn kính mà không cần bất kỳ nỗ lực nào để thuyết phục. Một tác phong như vậy không có lợi cho một số môn đệ của ông trong việc phân tích học hỏi. Kết quả là: ngoại trừ một số rất ít các nhạc công chuyên nghiệp, khách hàng của Chopin chủ yếu bao gồm phụ nữ quận Faubourg Saint-Germain hoặc các nữ quý tộc Slave lưu vong tại Paris. Dù nhiều người trong họ có thực tài, địa vị xã hội của họ đã không cho phép họ trình diễn thu tiền tại các địa điểm công cộng, ngoại trừ cho các buổi diễn từ thiện. Công chúa Marcelina Czartoryska, nói chung được công nhận là đệ tử trung thành nhất của Chopin, là ví dụ điển hình. Và những người như thế này hiếm khi để lại điều gì ngoài những hồi tưởng có tính giai thoại - tuy không phải không có giá trị - và thường là rời rạc về quá trình họ làm học trò của Chopin.
Một khía cạnh quan trọng trong tính cách của Chopin được phản ánh trong việc giảng dạy của ông là ác cảm với biểu diễn. Ông đã từng thú nhận với Liszt: “Tôi không hợp với biểu diễn ở nơi công cộng. Công chúng làm tôi sợ, làm tôi nghẹn thở. Cái nhìn tò mò của họ làm tôi tê liệt, những khuôn mặt kỳ lạ của họ làm tôi hết hồn, nhưng cậu, cậu sinh ra để diễn. Nếu cậu không thể làm công chúng mê cậu, thì ít nhất cậu cũng khiến họ kinh ngạc và làm họ điếc tai”.
Phương pháp giảng dạy của Chopin không giống như của Liszt vì nó "không định hướng cho việc biểu diễn trên sân khấu". Chopin có lần đã tuyên bố cho một trong những học trò của mình rằng "những buổi hoà nhạc không bao giờ là âm nhạc thực sự. Hãy từ bỏ ý tưởng nghe thấy những gì đẹp nhất trong âm nhạc tại các buổi hoà nhạc".

Chopin biểu diễn tại salon của ông hoàng Radziwill (tranh của H.H. Siemiradzki, 1887)
(Còn nữa)
* Các hình minh hoạ trong bài là do người dịch sưu tầm

Tác giả bài viết: João Paulo Casarotti là nghệ sĩ biểu diễn đồng thời là giảng viên piano, tốt nghiệp đại học São Paolo (Brazil) chuyên ngành biểu diễn piano năm 2001, thạc sĩ giảng dạy piano tại Đại học North Dakota (Hoa Kỳ) năm 2006, hiện đang theo học khóa thạc sĩ biểu diễn - giảng dạy piano tại Đại học Temple (Philadelphia, Hoa Kỳ)
Đặng Hữu Phúc
Cảm ơn “Bách khoa toàn thư” Nguyễn Đình Đăng đã luôn mang tới cho độc giả vnmusic những kiến thức chuyên môn sâu mà ngay cả những người làm âm nhạc chuyên nghiệp, ngay cả những pianist chuyên nghiệp cũng phải học hỏi.
Bài viết đi sâu vào những điều mà chỉ Dân pianocó trình độ đọc mới hiểu được. Rất bổ ích
Tuy vậy tôi cũng có một niềm xót xa vì nghĩ tới một thiên tài như Chopin mà vẫn phải loay hoay với kiếm sống, vẫn phải mặc cả từng đồng:
‘Thưa Quý Bà, một buổi học 20 francs tại nhà riêng của tôi và trên piano của riêng tôi có chất lượng cao hơn một buổi 30 francs nếu tôi dạy tại nhà học trò mình, và ngoài ra, Quý Bà còn phải cho xe của mình đến đón đưa tôi nữa. Vì vậy, tùy Quý Bà lựa chọn.”(sic)
Chopin, một thiên tài bẩm sinh, một kẻ “chứng ngộ” bẩm sinh, niềm tự hào của cả đất nước Ba Lan, của cả châu Âu. Tôi không thể tưởng tượng được nếu không có âm nhạc của Chopin thì cuộc đời của nhiều người chúng ta sẽ ra sao? Chắc chắn sẽ nhạt đi rất nhiều.
Một bậc thiên tài như ông khi dạy học hẳn chỉ nói ra những điều của chân lý, như Đức Phật thuyết pháp vậy. Nay chân lý phải mang ra mặc cả, mua bán 20, hay 30 Francs … cho dù bao nhiêu đi nữa thì vẫn là một điều xót xa. Bởi chân lý là vô giá, là không thể mặc cả, chân lý không thể là hàng, chân lý của ông phải được ban phát, phải được mưa rào xuống chúng sinh.
Cảm thán vậy thôi chứ biết đến bao giờ thì nghệ thuật chỉ là sự nở hoa tối thượng, là hương thơm của tự do, hết là thương mại? hết là “hàng”?
C’est la vie ?
Chính Đạo
Chopin có lần đã tuyên bố cho một trong những học trò của mình rằng:
"những buổi hoà nhạc không bao giờ là âm nhạc thực sự. Hãy từ bỏ ý tưởng nghe thấy những gì đẹp nhất trong âm nhạc tại các buổi hoà nhạc".
Tuyệt đối đúng, vì trong một buổi hoà nhạc người biểu diễn luôn luôn phải căng thẳng, phải gồng mình không thoải mái, vì lo họ sợ có thể chơi sai, những nghệ sĩ ở đỉnh cao như Đặng Thái Sơn…thì lại càng có nhiều sức ép, sức ép khủng khiếp, phải giữ phong độ. Tất cả những sức ép ấy làm cho họ mất tự nhiên, mất cảm xúc. Chưa kể lúc đó bỗng nhiên họ không muốn chơi đàn nữa nhưng điều đó là không được phép, họ đã mất tự do, họ buộc phải chơi vì… vé đã bán rồi!!!
Về phía người thưởng thức thì bao nhiêu khán giả đến nghe thì có bấy nhiêu đôi tai soi mói, chót chơi sai (không thể tránh khỏi vì con người không phải là cái máy) thì chỉ một lần người ta nhớ mãi… Chơi sai một nốt, đủ làm cho người diễn toát mồ hôi “chột” người rất lâu lâu sau đó.
Khán giả cũng còn phải ngồi trong một không gian định trước cùng với bao nhiêu người khác với bao nhiêu mối quan hệ, bao nhiêu người nghe là có bấy nhiêu suy nghĩ đón nhận khác nhau, và những thái độ đón nghe của từng người đều ảnh hưởng qua lại với nhau làm buổi hoà nhạc không thể tự nhiên được. Chưa kể ở Việt Nam ta cái văn hoá nghe nhạc cổ điển còn chưa có (hoặc đã có chút ít nhưng nay đã mất). Nhiều lúc ngồi nghe vô cùng khó chịu vì những người ngồi cạnh trò chuyện vô tư, phát tiếng động vô tư hay những màn tặng hoa kệch cỡm..vv
Vì vậy Chopin nói: “Hãy từ bỏ ý tưởng nghe thấy những gì đẹp nhất trong âm nhạc tại các buổi hoà nhạc". đó là chân lý
Chính Mệnh
Là một người biểu diễn nổi tiếng đẳng cấp cao hàng đầu: Hạnh phúc hay mệt mỏi???
Nếu bạn được mọi người kính trọng như một pianist hàng đầu, bạn sẽ trở thành nô lệ của đám đông tôn thờ bạn bởi cả đời bạn phải hoàn thành những trông đợi của họ.
Khi bạn chưa được nổi tiếng, bạn khao khát nổi tiếng, tìm đủ cách, phấn đấu để nổi tiếng.. Nhưng khi bạn nổi tiếng và được kính trọng rồi, bạn phải trả giá cho sự kính trọng đó.
Mọi người càng kính trọng bạn, họ càng quan sát bạn kĩ hơn xem liệu bạn có hoàn thành những trông đợi của họ hay không? Điều này làm cho bạn mỗi lần lên sân khấu biểu diễn là mỗi lần lo lắng, mất ngủ, bồn chồn, tổn thọ...
và mọi tự do của bạn mất đi, bạn trở thành mệt mỏi. Nổi tiếng trở thành gánh nặng không trút được cho ai...
Nguyễn Đình Đăng
Chính Mệnh viết: "Là một người biểu diễn nổi tiếng đẳng cấp cao hàng đầu: Hạnh phúc hay mệt mỏi???" (sic)
Xin tặng PH gia Chính Mệnh cùng các độc giả VNmusic bài thơ "Làm người nổi tiếng" của Boris Pasternak mà tôi đã dịch từ nguyên văn tiếng Nga ra tiếng Việt dưới đây. Đây là một trong những bài thơ nổi tiếng nhất của Pasternak. Ông đã viết bài thơ này năm 1956 – năm ông hoàn thành tiểu thuyết “Bác sĩ Zhivago”.
Tiểu thuyết "Bác sĩ Zhivago" đã được trao giải Nobel văn chương năm 1958, nhưng tác giả của nó đã bị Cơ quan An ninh Liên Xô và Hội Nhà Văn Liên Xô (theo chỉ thị của Bộ Chính trị ĐCS Liên Xô) buộc phải từ chối giải thưởng. Công an đã vây nhà Pasternak, dọa nếu Pasternak không từ chối giải Nobel, họ sẽ bắt ông, bắt người yêu của ông (nguyên mẫu Lara trong tiểu thuyết "Bác sĩ Zhivago") đày đi trại cải tạo.
Tuy Pasternak đã buộc phải từ chối giải thưởng, chính quyền vẫn tiếp tục doạ dẫm sẽ trục xuất ông sang phương Tây. Nhờ sự can thiệp liên tục của thủ tướng Ấn Độ Nehru mà cuối cùng chính quyền Liên Xô mới thôi, không trục xuất Pasternak. Pasternak đã qua đời 2 năm sau đó (tháng 3 năm 1960). Tin ông mất chỉ xuất hiện trong một thông báo ngắn ngủi trên Tạp chí Văn học của hội Nhà văn Liên Xô. Nhưng hàng ngàn người đã đi từ Moscow tới đưa tang ông tại Peredelkino (ngoại ô Moscow). Những người tình nguyện vưà khiêng quan tài ông vưà đọc to bài thơ "Hamlet" của ông, thời đó bị cấm.
Mãi đến thời Perestroika do Mikhail Gorbachev khởi xướng, tiểu thuyết "Bác sĩ Zhivago", sau ba chục năm in chui tại Nga, mới được chính thức xuất bản lần đầu tiên tại Nga vào năm 1988. Năm 1989 con trai Pasternak đã thay mặt người cha đã khuất, nhận giải Nobel. Cái chính thể bất nhân đã doạ dẫm và đày ải Pasternal tới chết đó, cuối cùng cũng đã sụp đổ vào năm 1991, sau 74 năm tồn tại.
------------------------
Boris Pasternak
Làm người nổi tiếng
Hay ho gì mà làm người nổi tiếng.
Điều đó không nâng bạn cao lên.
Lo làm chi cất hồ sơ tích trữ,
Trước bản thảo của mình run rẩy kêu rên.
Mục đích sáng tạo là đem mình dâng hiến,
Đâu phải tiếng ồn ào hay sự thành công.
Thật nhục nhã khi mình vô giá trị,
Lại thành lời đàm tiếu của đám đông.
Nhưng hãy sống chẳng tự xưng tự huyễn,
Sống làm sao để khi đến cuối cùng
Nghe thấu lời tương lai đang kêu gọi,
Gửi tình yêu vào vũ trụ mênh mông.
Cũng cần phải bỏ lửng vài quãng trống
Trong số phận mình, không phải giữa văn thơ,
Những đoạn, những chương của một đời ta sống
Nguệch ngoạc gạch ra ghi dấu bên lề.
Và hãy sống chôn vùi vào quên lãng,
Giấu bước chân mình trong im lặng vô danh,
Như cảnh vật giấu mình trong sương khói,
Đâu thấy gì giữa mờ ảo vô minh.
Những kẻ khác sẽ lần theo dấu vết
Nối gót ta trên đường của ta đi,
Nhưng tự ta, ta chẳng cần phân biệt
Thất bại – thành công, nào có khác nhau chi?
Và không được, dù một giây ngắn ngủi
Từ bỏ niềm tin, phản bội chính ta,
Không lụi tàn, chỉ sống không lụi tàn, chỉ sống
Không lụi tàn cho đến lúc đi xa.
Hanya Ta
Câu chuyện hấp dẫn về nhà văn B. Pasternak và bài thơ rất hay được dịch ra tiếng Việt và anh N.Đ. Đăng tặng bạn các đọc của báo này thật là cảm động. Xin phép được sao lại và chuyển cho bạn bè link này để cùng xem.
Trang An
„Cây upright piano chỉ có 78 phím, hiện được triển lãm tại tu viện ở Valldemossa (đảo Majorca), nơi Chopin và George Sand đã nghỉ vào muà đông 1838-1839.”
Cảm ơn Nguyễn Đình Đăng về những bức ảnh này. Chúng tôi những người yêu Nhạc Chopin đã đến đảo Majorka, đến Bảo tàng Chopin nghe ở đây những bản nhạc Chopin sáng tác 1838- 1839, nhìn thấy cây đàn piano của ông nhưng bị cấm chụp, do flash có thể làm hỏng đồ vật cổ.
Hàng năm ở Majorka ( Tây Ban Nha) diễn ra Cuộc thi Piano „ Palma de Mallorca Rotary” cho lứa tuổi từ 17-28 gồm 3 vòng thi không có concerto. Đây là một trong những cuộc thi piano quốc tế dành cho những bạn trẻ yêu nhạc Chopin. Năm 2012 có hai em Việt Nam dự cuộc thi này ở nhóm junior dưới 16 tuổi chỉ có 1 vòng thi và đều được giải.Một trong hai em là Nguyễn Việt Trung, vừa qua có biểu diễn ở Nhà Hát Lớn Hà Nội.