Trang chủ | Thứ ba, 23/04/2019 | Tìm kiếm
Phiên bản cũ
head top head bottom

Ý kiến mới nhất

Đồng chí Z
Bạn Minh Hương và Thuỷ Nguyên có ý kiến ngược hẳn với bạn Minh Hằng và bác ...Đến bài viết

thuy duong
nhac hay nhay cung dep verry good  Đến bài viết

thanhson
bài hát rất hay, ai nghe cũng nao nao một cảm nghĩ nhớ thương xa vời man mác một ...Đến bài viết

Thuy nguyen
Tôi ủng hộ ý kiến của bạn Minh Hương. Tài năng của nhạc sĩ Lê Minh Sơn và ...Đến bài viết

Minh Hằng
1. Nhiệm vụ của cơ quan chức năng mà cụ thể là các nhà quản lí âm nhạc ...Đến bài viết

Viettq
Thưa bác Nguyễn Bá Tấu, có thể bác hiểu sai ý tôi. Tôi chỉ không cho rằng ...Đến bài viết

Nguyễn Hoà
Viết sai ngữ pháp tiếng Việt rồi, NLH ơi. Dòng chữ dưới đây này chưa phải ...Đến bài viết

Minh Hằng
Anh A có trình độ trên đại học chính qui. Anh B trình độ đại học tại chức, ...Đến bài viết

Nguyễn Thị Khuyên
Bài hát rất tuyệt. Hoài niệm, thúc giục, khắc khoải, giai điệu nhanh nhưng ...Đến bài viết

Minh Hải
Tôi nghĩ không nhất thiết làm tất cả những cái như ông này gợi ý,nhưng cũng ...Đến bài viết

Tổng số lượt truy cập: 15288166
Trang chủ » Thanh nhạc

MỘT SÁNG TÁC BỊ BỎ QUÊN CỦA NHẠC SĨ VĂN CAO

Thứ bảy, 06/11/2010

Nguyễn Lưu

Nhạc sĩ Văn Cao (Ảnh: Lê Quang Châu)

Tôi cam đoan rằng người Việt Nam nào cũng yêu mến âm nhạc của Văn Cao và sẽ là một niềm vui nếu được tiếp xúc với sáng tác mới của con người tài hoa này. Câu chuyện ấy tưởng như đã qua đi từ lâu lắm bỗng được nhớ lại như ngày nào.

Đó là vào một ngày hè năm 1960, khi ấy tôi là cậu học sinh cấp 3 trường Việt Đức (tên ban đầu của trường là Trường con em cán bộ), vừa bước lên cầu thang gác tôi vừa nghêu ngao "Thiên Thai, chúng em xin dâng hai chàng trái đào thơm..." bỗng bác Thụ, là người cần vụ của cha tôi (*) hỏi "Cậu này hát bài của Văn Cao à?". Tôi vô cùng ngạc nhiên vì cứ nghĩ bác Thụ chỉ là một người cần vụ rất chi hiền lành, làm sao lại biết đển âm nhạc của Văn Cao? Gặng hỏi mãi, thì ra bác Thụ chính là cơ sở năm nào, từng che dấu Văn Cao khi ông nhạc sĩ hoạt động cách mạng thời kì Việt Minh mà theo bác Thụ, Văn Cao vốn yêu ca hát nên lâu lâu lại ca lên đôi câu và bác biết được đó là bài hát của nhạc sĩ. Từ đó tôi rất kính nể bác Thụ, vì bác là người từng bảo vệ Văn Cao, lại nữa, có lẽ bác Thụ còn có một tâm hồn văn nghệ nên con trai bác là Vương Tâm, sau này là một nhà báo, nhà thơ.

Cuối năm đó, Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam ra đời và vào năm sau, trường tôi đổi tên là Trường Việt- Đức sau khi Thủ tướng Đức, ngài Grôt-tơ-vôn sang thăm Việt Nam, vị Thủ tướng đã đến thăm nhà trường, đi cùng có Thủ tướng Phạm Văn Đồng và nhà trường đã nhận được nhiều quà của nước bạn, trong đó có một chiếc đàn accordeon 160 bass, vào loại to nhất Việt Nam. Và tôi rất xúc động vì một hôm, anh Lê Khương là Bí thư đoàn trường đã mời tôi lên phòng hội đồng và thay mặt nhà trường giao cho tôi quản lí chiếc đàn to đẹp ấy.

Một hôm, có anh bạn đem đến bài hát Dưới ngọn cờ giải phóng và nói đó là sáng tác của Văn Cao. Ngày ấy, những sáng tác mới rất ít khi có điều kiện phổ biến bằng ấn loát, chương trình dạy hát trên đài TNVN cũng chưa nhiều và vì thế chúng tôi rất khoái, quyết định tập ngay và tôi nhớ đã phân công bạn Chu An, anh trai của nhà văn Chu Lai, đảm nhiệm phần lĩnh xướng. Tốp ca nam hát bài này do tôi đệm bằng chiếc đàn 160 bass. Đây là một ca khúc cách mạng có giai điệu đẹp và tiết tấu khỏe khoắn, ca từ rất hay. Tôi nhớ như in là đúng vào dịp ấy, những thanh niên và học sinh Hà Nội đang khoái với Sech-xpia, lại nhớ mãi lời thoại của nhũ mẫu Ophelia khi khóc thương nàng Juliet đã chết như con thiên nga cất tiếng hát vào mùa xuân trên bầu trời, vì thế khi nhạc sĩ Văn Cao viết "trước những lời ca từng đồng chí hy sinh gọi ta là lời hát thiên nga khi mùa xuân qua" tất cả đều thấy hay. Tuy nhiên không lâu sau, lứa chúng tôi tan đàn xẻ nghé và chẳng có dịp nào được cùng nhau ca hát, nhất là không ai nhớ đến bài hát ấy nữa. Thấm thoắt đã nửa thế kỷ trôi qua.

Ngay trước ngày 2-9 năm nay, tôi chợt nhớ đến bài hát ấy và giật mình suy nghĩ rằng tại sao mà một bài hát hay như thế lại chẳng thấy ghi trong tài liệu nào, từ sách của Hội NSVN cho đến Google, và tôi chợt nhớ ra Văn Cao còn có con trai, tôi liên hệ được với anh Văn Thao, là con trai nhạc sĩ Văn Cao, chỉ với mục đích là kiểm tra lại xem có đúng nhạc sĩ Văn Cao có sáng tác ra bài hát ấy không (vì đã qua mấy mươi năm rồi!). Chỉ 2 hôm sau tôi đã nhận thư chuyển phát nhanh của Văn Thao, bài hát rất hay ấy quả là của nhạc sĩ Văn Cao!. Từ Hòa Bình, Văn Thao điện thoại tâm sự và cho tôi biết, đúng vào dịp GS Nguyễn Văn Hiếu, Bộ trưởng Văn hóa của Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam ra miền Bắc và vào thăm Bác Hồ, vào ngày 20-12-1962 (thông tin này tôi đã kiểm tra lại qua anh bạn Dương Trung Quốc), nhạc sĩ Văn Cao đã gửi bài hát này nhờ GS Nguyễn Văn Hiếu đem về cho nhạc sĩ Lưu Hữu Phước. Vậy mà không hiểu vì lý do gì, sự thất thoát của thời chiến hay sao mà bài hát ấy không thấy ai hát? Nghe tôi kể chuyện này, nhà văn Chu Lai đã tâm sự rằng bài hát nào cũng có số phận, giá như giai điệu của Dưới ngọn cờ giải phóng được vang lên trong những ngày hào hùng đã qua, có lẽ quân và dân miền Nam lại có thêm một nguồn sức mạnh và ý chí nữa để xốc tới và đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào.

Ghi chú: (*) Bác Vương Thụ là cần vụ của cố GS Nguyễn Xiển, nguyên Chủ tịch UBND Bắc Bộ, Phó chủ tịch UBTV Quốc Hội, Giám đốc Nha Khí tượng Thủy văn...

Nguồn: ANVN13 (09/2010)

Ý kiến bạn đọc

Phạm Quốc Khánh

Đúng là một sản phẩm tinh thần quý báu. Một nguồn sức mạnh góp vào những chiến công chung của cuộc kháng chiến vĩ đại của dân tộc.

Nhưng cũng thật tiếc là trong thời gian kháng chiến gian khổ, bản nhạc của ca khúc đầy tính chiến đấu ấy đã bị thất lạc.

Tất cả đó cũng là những hy sinh trong muôn ngàn hy sinh mất mát của cả dân tộc chúng ta. Nhưng có lẽ tác phẩm còn may mắn hơn là chúng ta có thể làm cho nó sống lại.

Cách tôt nhất là hôm nay chúng ta hoàn chỉnh lại tác phẩm và để dành trình diễn vào những ngày lễ kỷ niệm chiến thắng vinh quang của đất nước. Đó là sự tôn vinh giá trị của tác phẩm, đóng góp của tác giả và cũng là thu gom tập hợp làm giàu thêm kho tàng văn hoá tinh thần qua các thời kỳ vẻ vang của đất nước ta.

Đọc tin này tôi vẫn muốn được nghe lại bài hát. Chắc rất nhiều người cũng có mong muốn như tôi. Hội Nhạc sĩ hãy dựng lại và giới thiệu để công chúng cùng nghe, cùng sống lại những năm tháng kháng chiến hào hùng và cùng cảm nhận. Đấy cũng chính là thái độ trân trọng đối với tác phẩm.

kun kon

tai sao nhung bai hat nhu the lai bi lang quen nhi

posaidong

hay thật ý nghĩa đối với người Việt chúng ta

Nguyễn Bá Tấu

Nhạc sỹ Văn Cao là một trí thức, là một người hiền tài, một nhạc sỹ chân chính của Việt Nam ta. Tên tuổi và những tác phẩm âm nhạc bất hủ : yêu nước, yêu tự do, khát khao TỰ DO, hướng đến chân, thiện mỹ đến bác ái cho Tổ Quốc mình, Nhân Dân mình của ông sẽ còn mãi với các thế hệ mai sau. Đó là vấn đề không ai, không một thế lực hắc ám nào trong quá khứ có thể phủ nhận được. Bài hát nói trên không hề bị thất lạc, nhưng đã không được phổ biến ngay cả lúc NS Văn Cao còn sinh thời, là một dấu hỏi mà lịch sử âm nhạc hiện đại nước nhà sẽ làm rõ. Văn Cao còn là một nhà thơ với tất cả tài năng và sự cao đẹp của một NGƯỜI THƠ. Ở tuổi 65 (1988) ông đã viết "Ba biến khúc ở tuổi 65". Bài thơ này đã được giới thiệu trên báo Văn nghệ của Hội NV Việt Nam số 13 (26-3-2011). Khổ thơ đầu của bài thơ này như sau :

"Một người cho tôi - Con dao găm- Tôi không biết dùng làm gì - đêm nhìn qua cửa sổ- một khoảng trống đêm - tôi ném vào khoảng không - con dao găm ấy - Bỗng nhiên có tiếng ngã ngoài sân - một người trúng tim đã chết - tôi không hề biết người ấy - tôi là kẻ không muốn giết người ..."

Thiết nghĩ, Văn Cao và rất nhiều văn nghệ sỹ chân chính của thế hệ ông - một thế hệ đông đảo những người hiền tài của đất nước đã từ con đường họ đang đi, đang hiến thân, để hiểu chính họ và hiểu rõ đâu mới là những giá trị đích thực mà họ đã hiến dâng cho đời, cho dân, cho nước trong những tác phẩm của họ.

Tên (Bắt Buộc)
Email (không hiển thị trong bài viết) (Bắt Buộc)
Ý kiến (Bắt Buộc)

Các bài viết liên quan

Tin liên quan khác

Các bài viết khác